CHIẾC LÁ RƠI MÙA HẠ
Ngày đăng: 04-06-2026
97 lượt xem
CHIẾC LÁ RƠI MÙA HẠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Một chiếc lá rơi ngang chiều mùa hạ
Mơ đi em, đừng tưởng đã vào thu
Ve vẫn hát trên vòm cây đỏ lửa
Nắng vẫn vàng trên lối nhỏ bờ ao.
Một chiếc lá đâu phải mùa thay áo
Chỉ vô tình gió khẽ chạm cành thôi
Như đôi lúc giữa bộn bề năm tháng
Ta giật mình nhớ một bóng hình trôi.
Mơ đi em, tuổi xuân còn phía trước
Dòng sông chiều còn lấp lánh hoa đăng
Con đường cũ vẫn thơm mùi cỏ dại
Và trời xanh chưa vướng dãi mây ngàn.
Thu chưa đến mà lòng người đã nhớ
Nên nhìn đâu cũng thấy bóng thu về
Như ngày ấy chỉ một lời từ biệt
Mà một đời thương nhớ mãi bên đê.
Có những cuộc chia ly không tiếng động
Như chiếc lá vàng lặng lẽ rời cây
Không khóc lóc, không một lời từ biệt
Mà làm buồn cả một khoảng trời mây.
Chiều vẫn thế bên hàng cau trước ngõ
Khói bếp ai bay chầm chậm cuối làng
Con chim nhỏ gọi bầy trong nắng nhạt
Gợi trong lòng bao nỗi nhớ miên man.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc lá vừa rụng
Nghe thời gian khẽ trở gót qua thềm
Mới hiểu được điều giản đơn đến vậy
Người nhớ người đâu đợi phải vào thu.
Bởi mùa thu có khi nằm trong mắt
Một ánh nhìn xa vắng cũng thành thơ
Có khi chỉ một chiều ngang ngọn gió
Đã đủ làm sống dậy cả giấc mơ.
Nên em nhé, nếu một ngày lá rụng
Giữa mùa hè đừng vội gọi là thu
Biết đâu đó chỉ là cơn gió nhỏ
Đi ngang đời rồi để nhớ ngàn thu.
TĨNH LẶNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi lặng ngắm khoảng trời xanh trước ngõ
Nghe ve ngân như rót mật trên cành
Gió từ đồng mang mùi rơm mới gặt
Khẽ chạm vào miền ký ức mong manh.
Chiếc lá nhỏ nằm yên trong lòng tay
Mỏng như thể mối tình đầu năm ấy
Tôi giữ được một màu xanh của lá
Mà giữ sao năm tháng đã xa rồi.
Có những chuyện tưởng chừng quên rất vội
Bỗng một chiều trở gió lại hồi sinh
Như chiếc lá vô tình rời khỏi cội
Chạm tim người, lay động cả lặng thinh.
Nắng vẫn đổ bên con đường làng cũ
Bướm chập chờn quanh bụi cúc ven đê
Chỉ riêng tôi giữa mênh mang kỷ niệm
Cúi nhặt buồn từ một chiếc lá quê.
Phải chăng bởi lòng người luôn đa cảm
Nên nhìn đâu cũng thấp thoáng mùa thu
Dẫu trước mặt vẫn là ngày tháng hạ
Ve vẫn ngân và nắng vẫn cháy bờ ru.
Tôi chợt hiểu lời nắng trưa nhắn gửi
Chỉ là câu bông đùa rất dịu dàng
Thu chưa tới mà lòng người đã nhớ
Nên lá vàng từ trong cõi mơ sang.
Chiều chậm xuống bên hàng cây trước cửa
Khói bếp ai bay mỏng phía sông xa
Chiếc lá nhỏ ngủ ngoan trong tay khép
Như giữ giùm một bóng dáng đã qua.
Đời cũng thế, đôi khi không cần lớn
Chỉ một điều rất nhỏ cũng làm đau
Một chiếc lá rơi ngang mùa nắng hạ
Đủ khiến lòng thương nhớ đến bạc đầu.
Gửi bình luận của bạn