Thơ Xuân

Anh nghe tin em

Ngày đăng: 08-03-2026

26 lượt xem

ANH NGHE
 
Anh nghe tin em
như nghe một vết nứt
khẽ chạy qua chiều.
Sau lưng anh
đời em không bằng phẳng.
Những con dốc
vẫn chọn vai gầy mà trú ngụ.
 
Ngày ấy
nắng rơi xuống hiên
như một lời hứa.
Chúng ta đứng trong nhau
tin gió chỉ là gió,
tin tay nắm tay
có thể chặn đường giông bão.
 
Rồi gió thành mùa,
mùa thành khoảng cách.
Lời thề mỏng như khói
tan vào không trung
không kịp ngoái đầu.
 
Bây giờ em giữa phố.
Phố đông như sóng.
Tiếng cười phủ kín bề mặt.
Chỉ có đôi mắt
là còn một vùng nước sâu
chưa chạm đáy.
 
Anh đứng về phía lặng im,
nghe em đi qua những ngày tất bật.
Muốn làm một bến sông
giữ lại chiếc thuyền nghiêng.
Nhưng bến cũ
đã lùi vào bãi bồi ký ức.
 
Có những rời xa
không vì cạn yêu,
mà vì không giữ nổi
một điều mong manh hơn cả yêu.
 
Anh để nỗi nhớ
trôi như mạch nước ngầm.
Không ồn ào,
nhưng đủ làm đất nứt
mỗi mùa khô.
 
Ngoài kia
biển vẫn mở về phía khác.
Biết đâu hạnh phúc
đang học cách
gọi đúng tên em.
 
Nếu một ngày
em qua hàng me cũ,
nghe mưa chạm xuống vai mình
 
đó không phải tiếng gió.
Chỉ là một phần lặng thinh của anh
còn ở lại.

GỌI NGAY -  0903649782 - 028 35146426 

ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN MIỄN PHÍ

CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG

Địa chỉ: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định, TP.HCM

Email: nguyenthanhmp156@gmail.com 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha