ANH CÒN NHỚ KHÔNG
Ngày đăng: 18-06-2026
81 lượt xem
ANH CÒN NHỚ KHÔNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh còn nhớ bữa qua sông
Chiếc xuồng cũ đậu bên đồng chờ mưa
Lục bình trôi tím buổi trưa
Con nước đứng lại như vừa đợi ai.
Có người ghé bến sông dài
Không vì duyên nợ chỉ hoài nhớ thôi
Gặp nhau một bận em ơi
Mà như mắc nợ một đời không quen.
Em là ánh sáng chong đêm
Soi qua vách lá êm đềm bến quê
Anh nhìn thấy bóng mình về
Trong làn khói bếp lê thê cuối chiều.
Tưởng là nợ hóa thành yêu
Gương sông gợn nước sớm chiều vỡ đôi
Cầu tre lắt lẻo ngang trời
Ta đi chưa hết đã rời hai bên.
Gió đưa ký ức lênh đênh
Câu hò lạc giọng bồng bềnh giữa sông
Tình như con nước lớn ròng
Đầy rồi lại cạn trong lòng người ta.
Em ngồi bứt lá so đà
Hỏi cơn gió cũ có qua bến này
Gió mang theo chút heo may
Thổi tan mộng cũ những ngày bên nhau.
Nhà ai còn ánh đèn dầu
Chập chờn soi bóng qua cầu vắng tanh
Lâu đài cát dựng mong manh
Một cơn nước nổi trôi nhanh mất rồi.
Bông bỉ ngạn nở bên bồi
Đỏ như ký ức chưa thôi đợi chờ
Uống quên giữa cõi lững lờ
Mà sao vẫn nhớ đến bờ sông xưa.
Quên người như chuyện nắng mưa
Dễ gì quên được cho vừa lòng tim
Anh còn giữ một khoảng im
Có em lạc bước đi tìm chưa ra.
Không tên mà vẫn như là
Một vùng sâu thẳm khó mà gọi tên
Bóng em trải xuống triền đê
Anh đi qua ngỡ đã kề bên nhau.
Đến khi tóc bạc mái đầu
Ngoảnh nhìn lại chỉ một màu đơn côi
Mới hay giữa cõi luân hồi
Chỉ anh với bóng lẻ loi bên đời.
Sông kia vẫn chảy không lời
Biển xa còn đợi một thời sóng dâng
Cầu xưa gãy nhịp bâng khuâng
Lời thề chưa kịp đã ngăn đôi đường
Định mệnh đâu phải vấn vương.
Chỉ là gặp gỡ rồi buông nhau hoài
Ngày yêu như nắng ban mai
Chạm vào một thoáng đã phai cuối chiều
Ấm lòng một chút cô liêu
Không soi hết nổi những điều dở dang.
Nếu còn kiếp nữa nhân gian
Xin đừng gặp lại để tan kiếm tìm
Chỉ mong một buổi lặng im
Không xuôi bến cũ không chìm dòng xưa.
BUỔI ĐẦU SANG THU
Tg: Hoàng Thanh
Tôi còn nhớ buổi hoàng hôn
Em qua lối nhỏ, gió vờn tóc mây
Mùa thu vừa chạm lên cây
Nắng còn vương nhẹ trên đầy ngõ xưa.
Bờ tre thả bóng đong đưa
Sương giăng lối cỏ, mây vừa xuống sông
Chuông chùa rơi giữa thinh không
Ngân dài một tiếng mà lòng xa xăm.
Mắt em trong đến trăm năm
Như trời thu mở âm thầm trong tôi
Lời em nhẹ tựa mây trôi
Qua đồng lúa biếc, qua đời tôi xanh.
Một lần em ghé qua nhanh
Mà hương tóc ấy hóa thành chiêm bao
Một lần áo trắng nghiêng chào
Mà tôi thương nhớ bạc màu tháng năm.
Từ ngày em khuất xa xăm
Con đường cũ vẫn âm thầm đợi ai
Mưa còn gọi phía sông dài
Nắng còn neo lại trên vai cuối chiều.
Tôi gom từng hạt cô liêu
Cất vào đuôi mắt bao điều chưa phai
Em đi qua một sớm mai
Mà tôi ở lại thương hoài mùa xưa.
Tháng năm rồi cũng thành mưa
Rơi lên mái tóc, rơi vừa tim đau
Nếu còn gặp lại mai sau
Xin em giữ hộ buổi đầu sang thu.
NGÀY HỘI TRƯỜNG QUÊ
Tg: Hoàng Thanh
Hôm nay trở lại trường quê
Nghe hàng phượng cũ bên hè gọi tên.
Sân trường còn đó dịu êm,
Mà bao bè bạn đã miền xa xôi.
Gió chiều nghiêng ngả khoảng trời,
Mang theo tiếng trống một thời thiếu niên.
Tiếng cười trong vắt tự nhiên,
Vẫn còn vang vọng bên miền nhớ thương.
Con đường đất đỏ thân quen,
Ngày xưa chân đất đến trường mỗi hôm.
Mùa mưa lấm láp bùn non,
Mùa đông áo mỏng vẫn còn bên nhau.
Bao năm tóc đã pha màu,
Mới hay ký ức ở đâu cũng về.
Cây bàng đứng giữa sân quê,
Lá xanh như thuở chưa hề đổi thay.
Ngày hội trường rộn tiếng ai,
Cờ hoa rực rỡ giăng dài lối đi.
Bạn xưa gặp lại đôi khi,
Chỉ cần ánh mắt đã ghi bao điều.
Có người tóc bạc ít nhiều,
Có người con cháu đáng yêu quây quần.
Riêng tôi đứng giữa mùa xuân,
Nghe lòng sống lại tuổi thần tiên xưa.
Nhớ cô giáo đứng dưới mưa,
Nhớ thầy bụi phấn sớm trưa giảng bài.
Nhớ trang vở cũ thơ ngây,
Nhớ câu trách nhẹ chứa đầy yêu thương.
Thời gian như khói như sương,
Cuốn bao năm tháng dặm trường đi xa.
Chỉ còn mái ngói sân hoa,
Vẫn ôm giữ trọn tuổi hoa một thời.
Chiều nay đứng giữa khoảng trời,
Nghe trong tim một tiếng cười ngân vang.
Trường quê nhỏ bé dịu dàng,
Là nơi cất giữ cả ngàn nhớ thương.
Mai này dẫu khắp muôn phương,
Dẫu đời xuôi ngược trăm đường mưu sinh.
Mỗi khi phượng nở đỏ cành,
Lòng tôi lại hóa học sinh năm nào.
EM QUA BẾN CŨ
Tg: Hoàng Thanh
Tôi còn nhớ buổi chiều xưa,
Em về qua ngõ, nắng vừa sang thu.
Bờ tre nghiêng bóng sương mù,
Tiếng chuông chùa đổ xa mờ bến sông.
Mắt em trong tựa hư không,
Lời em như gió qua đồng lúa non.
Một lần em ghé qua thôn,
Mà thành thương nhớ mỏi mòn tháng năm.
Rồi đời nổi gió âm thầm,
Cuốn đi một thuở xa xăm hẹn hò.
Tôi quên bến cũ, con đò,
Quên câu hát lỡ ai chờ bên sông.
Tưởng lòng đã hóa hư không,
Tưởng xuân đã tắt sau đồng cỏ may.
Bỗng em trở lại một ngày,
Như vầng trăng cũ rơi đầy mái hiên.
Tim tôi chợt động bình yên,
Như cây khô gặp mưa hiền tháng Giêng.
Từ em, thức dậy nỗi niềm,
Thương bờ tre cũ, thương miền ca dao.
Dẫu em là bóng chiêm bao,
Ghé qua bến cũ rồi vào xa xăm.
Một lần gặp giữa tháng năm,
Mà tôi thương nhớ âm thầm không ngoai.
Gửi bình luận của bạn