Tập thơ Phố Vắng Anh của Hoàng Thanh không mở ra bằng tiếng động, mà mở ra bằng một khoảng lặng. Một khoảng lặng mỏng như khói bếp chiều quê.
Ngày đăng: 10-03-2026
353 lượt xem
LỜI TỰA
Cho tập thơ “Phố Vắng Anh” của Hoàng Thanh
Có những tập thơ không mở ra bằng tiếng động, mà mở ra bằng một khoảng lặng. Một khoảng lặng mỏng như khói bếp chiều quê. Một khoảng lặng nghe rất rõ tiếng gió đi qua bãi bồi ven sông, tiếng chân người chạm vào ký ức, tiếng một cái tên cũ trở mình trong ngực. “Phố Vắng Anh” của Hoàng Thanh là một tập thơ như thế. Không ồn ào phô bày, không cố gắng làm người đọc phải choáng ngợp bởi chữ nghĩa, tập thơ đi vào lòng người bằng lối đi rất nhỏ: một con đê cũ, một bến nước xưa, một phiên chợ đầu năm, một phố chiều thiếu vắng một người. Và chính từ những điều nhỏ bé ấy, nó chạm đến những miền sâu nhất của ký ức và tình cảm.
Đọc Hoàng Thanh, tôi có cảm giác như mình đang đứng trên một bãi bồi sông Luộc vào buổi xế chiều. Trước mặt là con sông lặng lẽ trôi, không dữ dội mà bền bỉ, như thời gian của một đời người. Sau lưng là triền đê hun hút, nơi gió cứ thổi qua năm này sang năm khác, mang theo mùi rạ mới, mùi đất phù sa, mùi cỏ dại và cả những điều không thể gọi tên. Dòng sông ấy, bãi bồi ấy, trong thơ Hoàng Thanh không chỉ là phong cảnh. Nó là một miền tâm tưởng. Nó là nơi neo giữ những điều con người tưởng đã quên mà thật ra chưa từng quên nổi.
Có những người đi suốt đời qua bao phố xá, qua những cuộc gặp gỡ, chia ly, qua những mùa thành bại, cuối cùng mới nhận ra trái tim mình vẫn còn mắc lại ở một bến sông quê. Ở đó có thể từng có một người con gái đứng đợi. Có thể từng có một buổi chiều nào đó hoa gạo rơi đỏ bờ đê. Có thể từng có tiếng trống đình ngân lên từ mùa lễ hội, làm xao động cả một miền tuổi nhỏ. Ký ức nhiều khi không hiện về bằng những điều lớn lao. Nó trở lại bằng một ngọn gió. Một mùi hương. Một màu đỏ của hoa gạo cuối mùa. Một tiếng động rất khẽ mà nghe như chạm vào phần sâu nhất của lòng mình.
Trong thế giới thơ của Hoàng Thanh, hoa gạo tháng Ba là một ám ảnh đẹp. Cái đẹp của hoa gạo bao giờ cũng vừa nồng nàn vừa xót xa. Nó không dịu dàng theo cách của hoa bưởi, không kiêu sa theo cách của đào mai, mà rực lên như một ngọn lửa. Đỏ đến nao lòng. Đỏ như một miền thương nhớ không chịu tắt. Đỏ như những điều tưởng đã nguội rồi mà chỉ cần gặp đúng mùa, đúng gió, lại bùng lên trong tim người.
Ở làng quê Bắc Bộ, cứ đến tháng Ba là những triền đê bỗng sáng lên bởi sắc gạo. Những bông hoa đỏ chót thắp lên nền trời cuối xuân, để người đi xa nhìn thấy mà biết quê mình đang trở mùa. Trong thơ Hoàng Thanh, hoa gạo không chỉ là một tín hiệu mùa. Nó là tín hiệu của ký ức, của trở về, của nhớ thương. Có những nỗi nhớ không ướt át, không gọi tên, không khóc than, chỉ âm ỉ như sắc đỏ ấy. Rồi một chiều nào đó, bắt gặp một bông hoa rơi bên triền cỏ, bỗng nghe lòng mình nghiêng đi. Bởi hóa ra có những điều trong đời ta cứ ngỡ đã đi qua, nhưng thực ra chỉ đang nằm yên đâu đó, đợi một mùa hoa để sống dậy.
Đọc “Em có về với tháng Ba”, người ta không chỉ đọc một bài thơ tình. Người ta đọc thấy trong đó dáng hình của một quê hương được yêu bằng tất cả nỗi tha thiết của một người từng đi xa. Câu hỏi “em có về” không chỉ dành cho một người con gái. Nhiều khi nó cũng là câu hỏi dành cho một mùa cũ, một tuổi trẻ cũ, một phần đời cũ. Em ở đây có thể là tình yêu. Em cũng có thể là quê hương. Mà quê hương và tình yêu, trong thơ hay trong đời, đôi lúc vẫn là một: đều là thứ làm con người ta đi hết bao nhiêu dặm dài vẫn muốn quay lại.
Rồi từ triền đê tháng Ba ấy, thơ Hoàng Thanh dẫn ta đến một không gian khác: chợ Viềng đầu năm. Nếu bãi bồi sông Luộc là nơi ký ức lắng xuống, thì chợ Viềng là nơi ký ức bước đi giữa đám đông. Chợ Viềng là một nét văn hóa rất riêng của đồng bằng Bắc Bộ, nơi người ta đi chợ không hoàn toàn để mua một món đồ cụ thể, mà để mua lấy may mắn, cầu cho một năm mới bớt truân chuyên, thêm phúc lộc. Trong cái chen vai thích cánh, trong tiếng nói cười lao xao, trong mùi hương khói hòa lẫn với mùi đất mới, mùi cỏ rơm và hơi người, có một thứ rất khó gọi tên nhưng ai từng đến cũng cảm nhận được: đó là linh hồn của mùa xuân làng quê.
Hoàng Thanh đưa chợ Viềng vào thơ không như một điểm nhấn phong tục, mà như một biểu tượng của niềm tin và gặp gỡ. Giữa phiên chợ ấy, con người ta có thể mua một chiếc nón, một cành lộc, một món đồ thô mộc, nhưng cái thật sự mang về nhiều khi lại là một cảm giác: rằng cuộc đời dẫu đầy vơi vẫn còn điều để mong. Và biết đâu, giữa dòng người xuân hối hả, bỗng bắt gặp một ánh mắt cũ, một dáng đi quen, một bóng hình từng đi qua đời mình. Chỉ một thoáng thôi cũng đủ để lòng rưng rưng như thể cả một mùa xuân vừa đi qua ngực.
Nếu chợ Viềng là nơi mùa xuân bước ra bằng sắc màu và chuyển động, thì tiếng trống đình mùa lễ hội trong thơ Hoàng Thanh lại là âm thanh của chiều sâu văn hóa. Tiếng trống ấy không chỉ gọi hội. Nó gọi người. Gọi ký ức. Gọi phần quê kiểng còn nằm rất sâu trong mỗi phận người dẫu đã đi xa bao lâu. Với những ai lớn lên từ làng, tiếng trống đình là một thứ âm thanh không lẫn vào đâu được. Nó vang lên là biết hội đã về. Biết sân đình đang mở. Biết trẻ con đang náo nức. Biết người lớn đang rủ nhau đi xem vật, xem chèo, đi lễ thánh, đi dạo một vòng cho lòng mình được vui như mùa xuân vừa nở ở trong nhà.
Nhưng trong chiều sâu của nó, tiếng trống đình còn là nhịp tim của làng quê. Một nhịp tim đã nuôi lớn bao thế hệ, đã giữ cho con người một gốc rễ để quay về giữa bão giông cuộc sống. Thơ Hoàng Thanh vì thế, dù viết về tình yêu hay cô đơn, vẫn không rời khỏi nền đất văn hóa ấy. Cái hay của anh là không biến quê hương thành một thứ hoài niệm trang trí. Quê hương trong thơ anh sống thật, thở thật, đau thật. Nó có bến nước, có cây đa, có con đê, có bãi ngô, có mùa hội, có cả những con người lam lũ đi qua đời nhau bằng sự thủy chung ít nói.
Và cũng chính bởi có một miền quê sâu như vậy ở phía sau, nên khi bước vào “Phố Vắng Anh”, người đọc mới thấy nỗi cô đơn nơi phố thị hiện lên thấm thía đến thế. Phố trong thơ Hoàng Thanh không phải là nơi của những đại lộ sáng choang hay nhịp sống phù hoa. Phố là nơi con người ta ngồi giữa đông mà vẫn thấy mình thiếu mất một người. Là quán cà phê còn nguyên chiếc ghế cũ nhưng người ngồi cạnh đã thành xa vắng. Là cửa sổ nhìn ra phố mà lòng chỉ nhìn vào khoảng trống. Cái thiếu ấy không ồn ào, không vật vã. Nó lặng như nước mưa còn đọng trên mặt kính. Nhưng càng lặng càng sâu.
Đó là điều làm nên vẻ buồn riêng của tập thơ này: nỗi buồn không bi lụy mà có chiều sâu nhân bản. Một nỗi buồn đã đi qua va đập, đã biết tự ngồi xuống mà nhìn mình. Vì thế, càng về cuối tập, giọng thơ càng đằm lại. Những bài như “Chiều cuối năm”, “Giọt sương ngược ban mai” mang đến cảm giác của một người đã đi qua nhiều dâu bể, hiểu rằng đời người không chỉ được làm nên bởi những gì nắm giữ được, mà còn bởi những gì đã mất đi nhưng vẫn ở lại trong tâm hồn như một vệt sáng mỏng.
Thơ Hoàng Thanh không đao to búa lớn. Anh không cố dựng lên những triết lý nặng nề. Nhưng trong cái nhẹ của lời, cái gần của hình ảnh, lại có một điều gì lắng rất lâu. Đó là khi người đọc chợt nhận ra: hóa ra điều giữ con người ở lại với đời không phải chỉ là những thành tựu rực rỡ, mà còn là một miền ký ức để thương, một người để nhớ, một nơi chốn để quay về.
“Phố Vắng Anh” vì vậy không chỉ là tên một bài thơ. Nó là tâm thế của cả tập thơ. Một nỗi vắng không chỉ dành cho một người, mà còn là nỗi vắng của cả một thời đã đi qua, của một quê cũ trong lòng người xa xứ, của một mùa xuân cũ không còn nguyên vẹn, của một tiếng trống đình giờ chỉ còn ngân lên trong trí nhớ. Nhưng cũng chính trong cái vắng ấy, tập thơ giữ lại được điều quý nhất: tình người, tình quê, và khả năng làm cho trái tim còn rung động trước những điều tưởng chừng rất nhỏ.
Khép lại tập thơ này, có lẽ mỗi người đọc sẽ mang theo một hình ảnh riêng. Có người sẽ nhớ mãi bãi bồi sông Luộc chiều gió nổi. Có người sẽ ám ảnh sắc hoa gạo tháng Ba đỏ bên triền đê. Có người nghe mãi trong lòng tiếng trống đình mùa lễ hội. Có người lại chỉ nhớ một phiên chợ Viềng đầu năm, nơi giữa nhân gian đông đúc, bỗng thấy lòng mình chùng xuống vì một ánh mắt quen.
Còn tôi, khi gấp lại những trang thơ của Hoàng Thanh, điều ở lại sâu nhất là cảm giác này: có những con người đi qua rất nhiều phố xá, rất nhiều mùa gió, nhưng rốt cuộc nơi họ muốn neo mình lại vẫn là một miền yêu thương rất cũ. Một bến sông. Một triền đê. Một mùa hoa gạo. Một tiếng trống đình. Và đôi khi, chỉ là một con phố cũ bỗng một ngày thiếu vắng một người.
Đó là lúc ta hiểu: thơ, đến tận cùng, không phải để nói điều lớn lao. Thơ là để giữ lại cho con người một chỗ mềm trong tâm hồn, giữa cuộc đời quá nhiều xô lệch. Và “Phố Vắng Anh” đã giữ được cho người đọc chính cái phần mềm ấy bằng giọng thơ lặng, buồn, đẹp và thấm như phù sa của một dòng sông quê không bao giờ ngừng chảy.
EM CÓ VỀ VỚI THÁNG BA
Em có về gom nắng cuối tháng Ba,
Cho nỗi nhớ vỡ òa trong nỗi nhớ.
Hoa gạo cuối mùa rơi bên triền đê gió trở,
Đỏ cả dòng sông Luộc lặng chiều quê.
Tôi đứng đợi nơi bến nước con đê,
Gió bãi bồi thổi qua màu cỏ dại.
Một đàn sáo lướt ngang trời chậm lại,
Như mang theo bóng dáng một người xưa.
Em có về khi chợ Viềng vừa tan phiên,
Mùi đất mới còn thơm trên tay người bán lộc.
Tiếng trống đình ngân dài mùa lễ hội,
Rót tháng Giêng vào tận đáy hồn quê.
Tôi đã đi qua bao nẻo sơn khê,
Theo dấu gió du xuân dọc dài đất nước.
Từ thác Bản Giốc mây trôi như dải lụa,
Đến hồ Ba Bể thẳm xanh bóng đại ngàn.
Có khi dừng chân giữa đồi Tây Bắc,
Hoa ban nở trắng như một lời thương.
Cánh hoa rơi chạm vào lòng lữ khách,
Mà nghe như rơi xuống tận quê hương.
Rồi xuôi mãi về miền nước Cửu Long,
Nghe chợ nổi Cần Thơ dậy lên câu gọi.
Sóng sông Hậu đẩy mùa xuân trôi mãi,
Mà lòng người vẫn nhớ một bến sông.
Em có về không giữa mênh mông,
Khi đất nước đi qua mùa lễ hội.
Hoa gạo đỏ vẫn rơi bên phố Nối,
Như bếp lửa quê nhà cháy giữa tim tôi.
Tôi đã đi hết nẻo núi cùng đồi,
Qua bao bến nước, bao triền đê gió nổi.
Chỉ một điều chưa bao giờ đi khỏi,
Bóng em về đỏ một mùa hoa gạo tháng Ba.
PHỐ VẮNG ANH
Tác giả: Hoàng Thanh
Một ngày thôi phố cũ chẳng có anh,
Sợi nắng mỏng cũng buồn như mắt biếc.
Ngọn heo may lạc vào chiều thổn thức,
Chẳng biết tìm ai để gọi tên về.
Ly cà phê em uống giữa đam mê,
Mà vị đắng rót vào tim lạnh ngắt.
Góc quán cũ nơi từng lưu ký ức,
Một nửa trời đang xô lệch mùa thu.
Chiếc ghế đá vẫn nằm đó lặng thinh,
Dáng ngồi xưa đã hóa thành quá khứ.
Vết nứt cũ chẳng ai buồn vá nữa,
Chỉ vì anh em vẫn đợi trong lòng.
Em nghiêng vai bên cửa sổ trống không,
Tay chống má, mắt lạc vào dòng feed.
Tiếng còi xe cũng làm tim em vỡ,
Ngỡ anh vừa thoáng bước giữa mùa yêu.
Phố thì buồn, hàng cây ngã liêu xiêu,
Lá cũng rụng như tin chưa kịp gửi.
Cây vẫn đứng, như server còn chạy,
Nhưng tình yêu đứt gãy tự bao giờ.
Ngày không anh cả em cũng mỏi mờ,
Gương phản chiếu chẳng còn tình yêu nữa.
Giai điệu cũ em từng say mê hát ,
Chẳng nghe ai bằng giọng hát anh.
Trời không mưa mà phố ướt long lanh,
Hay nước mắt rơi rồi em chẳng biết.
Cả bông hoa bên hiên vừa chớm biếc,
Cũng cúi đầu như hiểu chuyện ngày xưa.
TÔI TRỞ VỀ
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi trở về nghe rộn rã tiếng ve ca
Giữa sân đình nắng vàng rơi kẽ lá.
Cây đa già bóng nghiêng soi mặt nước,
Bên giếng làng in giấc mộng thơ ngây.
Mái tranh xưa hương rạ vẫn thơm đầy,
Câu vè cũ bà ru trong gió nhẹ.
Xóm nhỏ ấy tình trao qua dâu bể,
Giữ trong tim bền chặt đến muôn đời.
Bao năm rồi con đường đất rong chơi,
Vẫn in dấu trưa hè xưa tắm mát.
Bầy em nhỏ ríu ran như chim hát,
Chạy vòng quanh sân gạch đỏ hanh khô.
Tháng năm ơi có còn buổi trưa xưa,
Gió đong đưa hàng cau xanh trước ngõ.
Con cò trắng chao nghiêng chiều lúa đỏ,
Bóng mẹ gầy nghiêng nón đón hoàng hôn.
Tôi trở về nghe tim bỗng dập dồn,
Như con nước dội vào bờ ký ức.
Cha lặng lẽ dõi theo từng bước bước,
Giọt mồ hôi hoà gió sớm đồng xa.
Giữa mênh mông sông hát khúc ngân nga,
Dòng chảy rửa bao niềm thương nỗi nhớ.
Con đứng lặng bên hàng tre no gió
Nhớ bữa cơm chiều nghe tiếng gọi của cha.
Bờ tre già đổ bóng xuống hàng dâu,
Tiếng gà gáy ngân xa miền yên ả.
Cánh diều giấy chao nghiêng chiều xa lạ,
Buộc giấc mơ tôi với cánh đồng xanh.
Dòng mương xưa in bóng cả trời lành,
Ký ức tuổi thơ trở về không nhớ hết.
Tiếng mõ trâu ngân trong màu núi biếc,
Gọi hồn quê về bếp khói lam chiều.
Tôi cúi nhặt ký ức mảnh vàng phai
Như hạt thóc thơm mùi hương nắng mới.
Mẹ trong bếp chắt chiu từng bữa tối,
Cha ngoài đồng gánh cả vụ khoai nâu.
Dẫu tháng năm xuân sắc có phai màu,
Con vẫn giữ quê hương trong nỗi nhớ.
Đi trăm lối nghìn phương xa bến chợ,
Vẫn quay về tìm hơi ấm mái tranh.
DẤU CHÂN XUÂN
Tác giả: Hoàng Thanh
Tháng Ba em nắm tay tôi,
Rời miền biên ải mây trôi trắng ngần.
Thác Bản Giốc nước đổ âm vang,
Bọt tung như khúc xuân sang đất trời.
Đá xanh đứng giữa mây ngời,
Nước như dải lụa giữa đời bao la.
Em cười sương khói nhạt nhòa,
Tôi nghe Tổ quốc nở hoa trong lòng.
Xuôi về hồ biếc mênh mông,
Hồ Ba Bể in bóng núi chồng mây xuân.
Thuyền nan khẽ rẽ sóng ngần,
Gió lay vạt áo, tay gần tay hơn.
Đường dài chẳng ngại cô đơn,
Vì trong ánh mắt có hờn có thương.
Qua bao miền đất thân quen,
Nghe câu quan họ dịu mềm bên sông.
Rồi về miền nước mênh mông,
Cần Thơ bến Ninh Kiều nắng hồng lung linh.
Sông Hậu gợn sóng hữu tình,
Chở bao thương nhớ theo mình xuôi Nam.
Em nghiêng chiếc nón dịu dàng,
Chợ nổi sớm thức rộn ràng tiếng rao.
Trái cây thơm ngọt biết bao,
Như lời thổn thức dạt dào yêu thương.
Qua miền biển lộng gió sương,
Sóc Trăng nắng trải ven đường phù sa.
Sóng ru bãi cát hiền hòa,
Như tim ta đập thiết tha giữa đời.
Từ thác nguồn đến biển khơi,
Đi qua Tổ quốc một thời xuân xanh.
Đất trời như cũng nghiêng mình,
Chúc đôi lứa trẻ ân tình dài lâu.
Xuân không chỉ ở sắc màu,
Hay trong câu hát nhịp cầu ven sông.
Xuân là khi có người chung,
Cùng nhau đi hết dặm dài Việt Nam.
Tháng Ba nắng ủ dịu dàng,
In hai bóng nhỏ miên man đất trời.
Đi qua muôn dặm xa vời,
Mới hay yêu nước cũng là yêu nhau.
CHỤP ẢNH Ở AO TIÊN
Tác giả: Hoàng Thanh
Bên vách đá Ao Tiên
một chàng trai đứng lặng
vai đeo chiếc máy ảnh
đợi bình minh.
Trời vừa mở mắt,
sóng khẽ thì thầm dưới vách.
Mặt hồ còn giữ
giấc mơ đêm.
Anh giơ máy lên.
Ánh sáng run trong ống kính,
mây trôi chậm
đến nỗi
thời gian cũng ngừng thở.
Một bước chân lỡ nhịp.
Đá trơn sau đêm sương.
Anh ngã
chỉ xước vai
và một chút bụi đời
dính lại trên tay.
Anh ngồi dậy,
cười khẽ.
Chiếc máy ảnh vẫn sáng.
Trong khung hình vừa lưu
bình minh
đang mở cửa.
Có những khoảnh khắc
mong manh như sợi nắng
nhưng đủ
thắp sáng cả một đời.
Và nỗi đau
chỉ là vệt sương nhỏ
trên con đường
người nghệ sĩ đi qua.
THÁNG BA BÊN SÔNG QUÊ
Tác giả: Hoàng Thanh
Tháng Ba tôi trở lại quê,
Nắng hong mái rạ, gió về bến xưa.
Con đường đất đỏ lưa thưa,
Dấu chân năm cũ như vừa đi qua.
Tôi tìm em giữa tháng Ba,
Giữa triền đê gió mặn mà phù sa.
Hoa gạo đỏ rực chân làng,
Đỏ như câu hẹn dịu dàng năm nao.
Sông trôi một khúc thì thào,
Mang theo tiếng gọi ngọt ngào tuổi xanh.
Em như lúa trổ đòng đòng,
Hương thơm ngan ngát giữa đồng chiều xuân.
Tôi như cánh nhạn ngại ngần,
Bay qua tháng cũ, tần ngần nhớ ai.
Yêu là nhớ suốt đêm dài,
Nhớ mà không dám gọi hoài tên em.
Có khi chỉ một ánh nhìn,
Mà mang theo cả cuộc tình trăm năm.
Có khi một thoáng âm thầm,
Mà lòng đã hóa sóng ngầm bến sông.
Khói lam bảng lảng cuối đồng,
Ủ men thương nhớ mênh mông tháng này.
Không phải lúc nào cũng mây,
Mà sao lòng cứ hao gầy gió sông.
Nếu em còn đứng bên dòng,
Cho tôi giữ lại một vòng tay xưa.
Để hoa gạo bớt đong đưa,
Để con nước khỏi ngậm ngùi phù sa.
Tháng Ba nghiêng nắng hiền hòa,
Nghiêng luôn bóng dáng người ta trong lòng.
Xuân về mở cửa mênh mông,
Tôi nghe tim gọi giữa dòng yêu thương.
TÌNH XUÂN ĐỢI BẾN
Tác giả: Hoàng Thanh
Xuân về
trên mặt sông lặng như tờ.
Nắng rót mật xuống những ruộng lúa non,
gió chao qua hàng dừa
nghe mùi phù sa thấm vào da thịt.
Bến cũ vẫn đó
cây cầu khỉ cong mình qua rạch nhỏ,
chiếc xuồng ba lá úp nghiêng
đợi một bàn tay quen đẩy nước.
Em đứng bên hiên nhà lợp lá,
nghe tiếng chim sâu lẫn tiếng ghe máy xa xa,
tự hỏi
mùa xuân này
anh có về không?
Con nước lớn ròng
như nhịp tim em vậy.
Lúc dâng đầy hy vọng,
lúc rút đi
để lại bãi bồi thương nhớ.
Em đã quen với mùi khói bếp,
với nồi cá kho tộ sôi liu riu
trong buổi chiều bảng lảng.
Chỉ thiếu một người ngồi đối diện,
gắp cho em miếng cá
và nói những điều rất nhỏ
mà ấm đến suốt đời.
Nếu anh là nắng
xin đừng vội tắt
sau hàng tràm cuối bãi.
Nếu anh là con nước
xin đừng trôi mãi về phía biển,
hãy ghé lại bến này
nơi có người con gái
gom từng sợi nắng
đan thành chờ đợi.
Xuân miền Tây không ồn ào,
chỉ có hương bưởi sau vườn
và tiếng ghe chạm sóng.
Nhưng tình yêu thì mênh mang
như cánh đồng
đứng mãi không thấy bờ.
Em không hứa những điều lớn lao.
Chỉ mong
một mái nhà nhìn ra sông,
một buổi sáng nghe tiếng gà gọi nắng,
và hai bàn tay
nắm nhau
qua mùa nước nổi
qua những năm tháng đầy vơi.
Xuân đậu lại bên thềm.
Bến vẫn đợi.
Em vẫn đợi.
Và tình yêu
như phù sa lặng lẽ
mỗi ngày một dày thêm
trong tim.
PHIÊN CHỢ MÙA XUÂN
Tác giả: Hoàng Thanh
Mồng một anh ghé cửa nhà,
Mang theo nắng mới, mặn mà gió xuân.
Lời chào còn ướp hương trầm,
Mắt em khẽ biếc như mầm lộc non.
Mồng hai anh dạo đầu thôn,
Theo em qua ngõ, qua cồn cỏ may.
Tiếng cười dệt gió heo may,
Xuân về khe khẽ đong đầy bước chân.
Mồng ba trẩy hội xa gần,
Lên đình thắp nén hương ngân nguyện cầu.
Cầu cho duyên thắm bền lâu,
Cầu cho đôi lứa bạc đầu có nhau.
Mồng bốn rộn rã chợ mau,
Quả linh đỏ thắm, cau trầu xanh non.
Anh mua cho em chút son,
Mà nghe tim dội ngọt ngon giữa đời.
Mồng năm gió lộng chợ Trình,
Mồng sáu non Côi mây trắng vờn tình.
Núi nghiêng soi bóng chúng mình,
Tay trong tay đứng lặng nhìn mùa xuân.
Mồng bảy lắng lại bước chân,
Nghỉ ngơi hong nắng, hong dần yêu thương.
Trà thơm quyện gió đầu sương,
Mắt em như giữ cả phương trời gần.
Mồng tám rủ nhau xa gần,
Đi phiên chợ Viềng một lần trong năm.
Người đông, xuân chật mấy tầm,
Mà anh chỉ thấy mắt em dịu dàng.
Chợ Viềng mua lộc, mua sang,
Mua may, mua phúc, mua hàng bình an.
Anh mua chiếc nón em mang,
Gửi theo thương nhớ, gửi ngàn yêu tin.
Nón che nắng gió hành trình,
Che luôn cả những lặng thinh đời người.
Mai này dù gió mưa rơi,
Nón còn tình vẫn đầy vơi chẳng nhòa.
Xuân đi qua mấy mái nhà,
Qua bao bến nước, qua vàn tháng năm.
Chỉ mong phiên chợ trong tâm,
Còn hoài bóng dáng tri âm bên đời.
CHIỀU CUỐI NĂM
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều nay nghiêng bóng hiên nhà,
Thời gian khẽ gõ phong ba tháng ngày.
Một đời mấy độ vơi đầy,
Cuối năm chợt thấy lòng say với đời.
Ngồi nghe năm tháng trôi xuôi,
Mỗi giây đều thấm một trời nhân sinh,
Buồn vui dệt mộng phận mình,
Gom vào đáy nhớ lặng thinh tháng ngày.
Có khi lạc giữa sương bay,
Giữa dòng hối hả hao gầy ước mơ,
Có khi tưởng đã phai mờ,
Bỗng nghe tim gọi bến bờ bình yên.
Chiều nay học cách lắng yên,
Buông tay giận dữ, giữ miền bao dung,
Thương người cũng chính thương mình,
Giữ cho tâm sáng lung linh cõi đời.
Đời như mây nổi chơi vơi,
Hợp tan, còn mất, một lời vô thường,
Qua bao gió bụi đoạn trường,
Mới hay giản dị là nguồn an nhiên.
Khép năm cũ giữa ưu phiền,
Gấp bao tổn thương vào miền lãng quên,
Để xuân chạm ngõ êm đềm,
Gieo trong đáy mắt dịu mềm niềm tin.
Chiều về bếp lửa lung linh,
Cơm thơm khói tỏa ấm tình quê hương,
Cha cười, mẹ ánh yêu thương,
Một đời bỗng hóa thiên đường nhân gian.
Phố xuân chậm nhịp lang thang,
Người qua bỗng thấy lòng mình dịu hơn,
Gió mang hương Tết nồng nàn,
Gọi bao mơ ước về trong mắt người.
Chiều nay lặng lẽ gọi mời,
Gieo vào nhân thế nụ cười bình an,
Khép năm cũ, mở xuân sang,
Giữ cho hồn sáng giữa ngàn phù sinh.
GIỌT SƯƠNG BAN MAI
Tác giả: Hoàng Thanh
Giọt sương rơi ngược phía ban mai,
Không tan vào nắng, mà rơi vào mắt em
Như có một điều càng quên càng rất thật,
Càng lùi xa, càng thấm lạnh tim mình.
Càng chạy trốn, càng nghe tim khẽ gọi,
Không thành lời, chỉ một nhịp run quen.
Một cái tên lạc giữa miền con gió
Không ai nhắc, mà trời chiều cứ nhắc.
Mùa đã mới, cỏ hoa thay màu áo,
Lá non lên che lối cũ hôm nào.
Con đường quen bỗng dưng thành lạ lẫm,
Bước chân về mà tưởng đã chiêm bao.
Chuyến tàu đời kéo những hồi còi vội,
Sắt thép rung như giục giã chia ly.
Anh bước lên, mang theo điều không nói,
Ngoái lại hoài vẫn đo một sân ga.
Em biết không, có những điều mang theo,
Không phải để níu tay hay gục ngã.
Chỉ để nhớ đã từng yêu sâu quá,
Sâu đến mức lặng im cũng nhói đau.
Có nỗi buồn không cần an ủi,
Nó tự ngồi hong khô giữa tháng năm.
Rồi một sớm, nở thành bông hoa nhỏ,
Không sắc hương chỉ đủ ấm âm thầm.
Bởi nỗi buồn không hẳn là bóng tối,
Nó là chiều để ánh sáng gọi tên.
Không có hoàng hôn, sao ta biết bình minh,
Không có đau, sao hiểu mình đã sống.
Giữ lại nhé một vùng đau rất nhẹ,
Như mây chiều vướng lại ngọn thông xa.
Không để khóc, cũng chẳng cần che giấu,
Chỉ làm nền cho lòng bớt phong ba.
Anh giữ lại nỗi buồn dài em ạ,
Như giữ em ở một góc tim sâu.
Không gọi nữa, không mong ngày trở lại,
Chỉ âm thầm cho anh biết mình đau.
Đau để nhớ mình từng yêu đến thế,
Đến cuối cùng vẫn chọn cách chia xa
Đau để biết giữa đời nhiều xô lệch,
Anh còn tin đến thế vẫn là yêu.
BÊN SÔNG LUỘC
Tác giả: Hoàng Thanh
Sông Luộc lặng lẽ trôi xuôi,
Phù sa bồi bãi một thời xa xưa.
Bên bờ ngô biếc đong đưa,
Gió hong lúa chín, nắng vừa lên non.
Em đứng dưới bãi ngô non,
Mắt tròn lúng liếng, môi còn mơ say,
Áo xanh lấp lánh sương bay,
Gió qua khẽ chạm bàn tay dịu hiền.
Ven đê cây táo đứng nghiêng,
Quả non xanh mướt ươm miền gió sông,
Buồng chuối nặng trĩu đầu cong,
Như đời lam lũ vẫn mong ngọt lành.
Em nghiêng vai đứng bên anh
Tay còn mùi rạ, tóc xanh nắng chiều,
Nghe tim đập giữa bao điều,
Như nghe đất gọi, như chiều gọi quê.
Sông xưa giữ dấu lời thề,
Bãi này trận chiến ven đê năm nào,
Máu ông cha đỏ phù sa,
Nuôi cây, nuôi lúa, nuôi ta lớn dần.
Giờ đây gió vẫn trong ngần,
Em nghiêng vành nón, mắt ngân nắng chiều,
Giữa bãi ngô, giữa sông yêu,
Một thời quê cũ hóa điều không quên.
ANH NGHE
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh nghe tin em
như nghe một vết nứt
khẽ chạy qua chiều.
Sau lưng anh
đời em không bằng phẳng.
Những con dốc
vẫn chọn vai gầy mà trú ngụ.
Ngày ấy
nắng rơi xuống hiên
như một lời hứa.
Chúng ta đứng trong nhau
tin gió chỉ là gió,
tin tay nắm tay
có thể chặn đường giông bão.
Rồi gió thành mùa,
mùa thành khoảng cách.
Lời thề mỏng như khói
tan vào không trung
không kịp ngoái đầu.
Bây giờ em giữa phố.
Phố đông như sóng.
Tiếng cười phủ kín bề mặt.
Chỉ có đôi mắt
là còn một vùng nước sâu
chưa chạm đáy.
Anh đứng về phía lặng im,
nghe em đi qua những ngày tất bật.
Muốn làm một bến sông
giữ lại chiếc thuyền nghiêng.
Nhưng bến cũ
đã lùi vào bãi bồi ký ức.
Có những rời xa
không vì cạn yêu,
mà vì không giữ nổi
một điều mong manh hơn cả yêu.
Anh để nỗi nhớ
trôi như mạch nước ngầm.
Không ồn ào,
nhưng đủ làm đất nứt
mỗi mùa khô.
Ngoài kia
biển vẫn mở về phía khác.
Biết đâu hạnh phúc
đang học cách
gọi đúng tên em.
Nếu một ngày
em qua hàng me cũ,
nghe mưa chạm xuống vai mình
đó không phải tiếng gió.
Chỉ là một phần lặng thinh của anh
còn ở lại.
NÓI VỚI ANH
Tác giả: Hoàng Thanh
Mệt rồi anh nghĩ về em,
Về con ngõ nhỏ êm đềm gió quê.
Rơm thơm hong nắng ngoài đê,
Khói lam chiều mỏng bay về mái tranh.
Em ngồi vá áo cho anh,
Chỉ kim chỉ sợi mà thành nhớ thương.
Đời quê chẳng lắm vấn vương,
Chỉ mong bữa tối ấm hương khói nhà.
Anh đi qua những phong ba,
Vai mang mưa nắng, lưng đầy bụi sương.
Em quen nhặt nhạnh yêu thương,
Gom từng nhẫn nại vá đường anh đi.
Làng mình mấy độ xuân thì,
Bờ tre vẫn đứng, gốc si vẫn già.
Người ta nói chuyện gần xa
Em mong giữ bếp lửa nhà đêm đông.
Có khi lúa trổ không bông,
Có khi nước lụt trắng đồng trắng sân.
Anh buồn, em gánh phần gần,
Để anh gánh nốt phần xa đời này.
Lòng người mấy bận đổi thay,
Thắng thua cũng chỉ như mây cuối trời.
Thôi còn lại chút tình người,
Nắm tay nhau giữa rối bời thế gian.
Nếu đông tới, gió mưa tràn,
Em nhóm bếp nhỏ hong làn rét xanh.
Áo nâu sờn bạc vai anh,
Nhưng tình thì vẫn nguyên lành như xưa.
Ngoài kia gió cuốn bốn bề,
Người chen danh lợi, kẻ mê hơn đời
Em tin hạnh phúc đơn sơ,
Là khi anh mệt có bờ vai em.
Anh ơi, đời lắm nổi chìm,
Chữ “bên nhau” quý hơn nghìn ước mơ.
Giàu sang như gió như thơ
Chỉ tình nghĩa ở, chỉ chờ đợi ta.
Mai này tóc điểm sương pha,
Bước chân chậm lại, mái nhà thấp hơn.
Em còn giữ bát canh ngon,
Nhớ câu lục bát ru con mỗi chiều.
Đời người rút cạn bao nhiêu,
Cũng mong lúc cuối còn điều để tin.
Rằng qua giông gió phận mình,
Có người lặng lẽ thủy chung đợi chờ.
Dấu yêu à, nếu bây giờ
Anh nghe lòng ấm như là giấc mơ.
Hãy về ngồi cạnh bếp tro,
Nghe em kể chuyện mùa ngô, mùa cà.
Hai ta như đất với nhà,
Như trầu với cau, mặn mà thắm lâu.
Không cần hẹn ước sang giàu,
Chỉ xin cuối nẻo còn nhau gọi thầm.
Gọi nhau giữa cõi trăm năm,
Bằng tên rất cũ rất gần rất quê.
Để khi khép mắt xuôi mê,
Biết mình đã sống trọn thề yêu thương.
TRỞ LẠI BÃI BỒI SÔNG LUỘC
Tác giả: Hoàng Thanh
Tháng Ba gió bấc còn vương cuối vụ,
Hoa gạo già đỏ lửa phía triền đê.
Sông Luộc lặng trôi ngang bãi bồi đất đỏ,
Như giữ hoài một chuyện cũ làng quê.
Anh trở lại sau bao mùa gió bụi,
Vai đã gầy thêm mấy nẻo tha hương.
Con đường nhỏ năm nào qua bến nước,
Cỏ ven bờ vẫn mọc kín lối ta đi.
Giếng làng cũ nằm im bên gốc thị,
Nước trong veo soi bóng một người qua.
Anh ngồi lặng giữa chiều quê bảng lảng,
Nghe thời gian rơi chậm xuống bờ đê.
Có một thuở anh và em qua đó,
Tay chạm tay mà gió cũng bâng khuâng.
Hoa gạo đỏ rơi đầy bên lối nhỏ,
Đỏ đến nao lòng những buổi đầu tiên.
Tiếng trống đình ngân dài mùa lễ hội,
Gọi tháng Giêng về rộn rã khắp nơi.
Anh đứng lẫn trong dòng người tấp nập,
Chỉ thiếu em nên hội cũng mênh mang.
Người ta nói đời như con nước lớn,
Khi đầy vơi, khi lở lại khi bồi.
Nhưng anh biết giữa bao điều dâu bể,
Có một người chưa bước khỏi đời tôi.
Chiều xuống chậm bên bãi bồi sông Luộc,
Khói rơm bay bảng lảng cuối chân trời.
Anh bỗng hiểu sau bao mùa bão gió,
Nơi bình yên vẫn chỉ một người thôi.
Đêm làng vắng trăng treo đầu mái rạ,
Ếch ngoài đồng gọi nước giữa canh khuya.
Anh đi hết những mùa mưa gió ấy,
Vẫn quay về đứng đợi giữa sân không.
LÀNG QUÊ MÙA GIÔNG BÃO
Tác giả: Hoàng Thanh
Mùa giông bão tràn qua miền quê nhỏ,
Cánh mo cau rơi lác đác hiên nhà.
Đường đất cũ vòng qua bờ ao vắng,
Con nước tràn đàn cá vượt ra sông.
Chiều xuống chậm bên dậu mồng tơi rậm,
Khói rơm bay bảng lảng cuối vườn chiều.
Cầu tre cũ bắc ngang dòng nước đục,
Có một người đứng đợi hóa cô liêu.
Phiên chợ vãn, lối làng thưa bước gót,
Áo nâu ai xa khuất phía đường xa.
Anh đứng lặng bên gốc đa đầu xóm,
Nhìn ánh trăng rơi lạnh xuống sân nhà.
Đời cũng thế khi đầy khi vơi cạn,
Như con sông bồi lở giữa đôi bờ.
Chỉ thương nhất cây đa chiều bến nước,
Gió qua đình nghe nhói cả câu thơ.
Sớm tỉnh giấc nghe bờ tre trở gió,
Tiếng gà thưa vọng lại phía em ngồi.
Anh mới hiểu đời chưa từng muộn cả,
Chỉ quay về gõ cửa phía làng xa.
Mới hay cũ cũng là lời thiên hạ,
Như con đò nhớ bến vẫn qua sông.
Anh đi hết những mùa mưa gió ấy,
Lại quay về đứng đợi giữa sân không.
Cay đắng mấy rồi cũng thành vị ngọt,
Như phù sa bồi đắp những bãi bờ.
Bão có lớn rồi trời mưa cũng tạnh,
Trăng lại lên trên mái rạ đơn sơ.
Nếu mai nữa đời còn thêm giông gió,
Anh vẫn đi qua hết những nẻo đường.
Qua bến nước, sân đình, bờ ao cũ
Chỉ mong em đừng đứng đợi cô liêu.
VÒNG TRÒN GẠC MA
Tác giả: Hoàng Thanh
Biển Đông sóng nhớ ngàn năm,
Gạc Ma bãi đá âm thầm gọi tên.
Dưới tầng nước thẳm lênh đênh,
Một vòng người lính dựng nên giữa trời.
Không thành lũy, chẳng pháo đài,
Chỉ tim giữ đảo, giữ trời Việt Nam.
Tháng Ba biển bỗng mặn hơn,
Mặn vì máu chảy giữa cơn bão dồn.
Người ngã xuống giữa trùng khơi,
Lá cờ vẫn đứng giữa trời tự do.
Sáu mươi bốn bóng không mờ,
Hóa thành sóng vỗ bến bờ quê hương.
Ba mươi năm gió đại dương,
Vẫn còn gọi mãi linh hồn anh linh.
Vòng tròn giữ biển lặng thinh,
Mà trong tim Việt hóa thành nghìn năm.
THÁNG BA BÊN SÔNG QUÊ
Tác giả: Hoàng Thanh
Nếu còn nợ gió tháng Ba
Sao em chưa ghé lại qua bến này
Dòng Sông lặng lẽ vơi đầy
Hoa gạo đỏ lửa rơi dày triền đê.
Bỏ phố anh lại tìm quê
Mang theo câu hát vụng về ngày xưa
Hoa xoan tím rụng lưa thưa
Rơi đầy lối cũ gió đưa bến chiều.
Con đò neo bóng liêu xiêu
Sào tre cắm bến đợi chiều sang sông
Có khi đời nợ tơ lòng
Nợ bờ đê cũ, nợ dòng sông xưa.
Nợ câu thơ viết chưa vừa
Nợ vòng tay khẽ khi mùa gió xuân
Bao năm gió bụi phong trần
Duyên quê vẫn đợi âm thầm bên sông.
DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Cây đa đứng tự bao đời
Rễ ôm đất cũ như người đợi nhau.
Chiều buông, khói bếp phai màu,
Sân đình gió thổi bạc đầu tiếng xưa.
Anh về mang mấy câu thơ
Chưa kịp viết hết đã chờ gặp em.
Em qua bến nước êm đềm
Gàu tre chạm sóng gọi tên một thời.
Nhìn nhau, chẳng nói thành lời
Chỉ nghe trong lá một đời rơi rơi.
Cây đa che bóng đôi người
Mà sao bóng cứ tách rời khỏi nhau.
TRĂNG TRÔI BẾN NƯỚC
Tác giả: Hoàng Thanh
Trăng lên từ phía con đò
Nghiêng soi bến cũ lặng lờ nước trôi.
Anh ngồi viết dở câu đời
Con thuyền buộc gió chơi vơi bến làng.
Em về qua lối tre ngang
Áo bay chạm gió mơ màng như xưa.
Không ai hẹn trước bao giờ
Mà như đã đợi từ mùa rất xa.
Trăng rơi xuống giữa đôi ta
Nghe như có thật mà là hư không.
Con thuyền neo giữa dòng sông
Như lòng không biết bến trong hay ngoài.
SÂN ĐÌNH VẮNG MỘT NGƯỜI
Tác giả: Hoàng Thanh
Sân đình còn đó như xưa
Chỉ là thiếu một người chưa kịp già.
Trống xưa gõ nhịp ngân xa
Mà sao nghe vỡ như là chia tay.
Anh đi phía gió không bờ
Em về phía đất ngẩn ngơ cuối làng.
Câu thơ bỏ lại dở dang
Như con thuyền lạc giữa ngàn sương đêm.
Cây đa vẫn đứng lặng im
Chỉ còn chiếc bóng đi tìm bóng xưa.
“Chúng ta” rơi giữa buổi trưa
Nắng hong một chút rồi vừa tan thôi.
NGÀY KHÔNG EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.
Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.
Em đi qua thoáng nụ cười
Mắt đen lúng liếng rối đời anh đi.
Gàu tre chạm nước thầm thì
Múc lên toàn nhớ chẳng gì là em.
Anh ngồi nhặt lại bên thềm
Nhặt bao tiếng nói mà quên mất người.
Con đò vẫn lặng lẽ trôi
Không bến để đợi không lời để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình mà quen.
Đêm về trăng rụng bên hiên
Nghe như có tiếng gọi tên một người.
Anh đi qúa nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời có em.
Sáng ra bến vắng lặng thinh
Chỉ còn chiếc bóng đứng nhìn sang sông.
Ngày không em gió mênh mông
Thổi qua đồng cũ rỗng không bóng người.
Gửi bình luận của bạn