BÊN KIA MÙA CŨ

BÊN KIA MÙA CŨ

Ngày đăng: 12-02-2026

127 lượt xem

BÊN KIA MÙA CŨ
 
(Truyện ngắn)
 
Anh trở về quê vào một buổi chiều cuối hạ.
Con đường làng vẫn hẹp, hai bên cỏ dại mọc cao quá gối. Hàng cây trước ngõ xưa đã thưa đi nhiều, chỉ còn mùi đất sau cơn mưa vẫn ngai ngái, thân quen như một ký ức chưa phai.
Bốn mươi tám tuổi, anh rời thành phố, rời căn hộ tầng mười lăm nhìn xuống những dòng xe ken đặc ánh đèn. Anh từng là nhà thơ có chút tên tuổi, quen sống giữa triển lãm, sân khấu và những cuộc gặp gỡ ồn ào. Có thời, anh tin rằng thơ ca và cái đẹp có thể cứu rỗi đời mình.
Rồi anh nhận ra, ánh sáng nào cũng tắt.
 
Anh từng yêu một người đàn bà trẻ, đẹp và rực rỡ. Nàng là người mẫu của thơ anh, là nguồn cảm hứng cho hàng trăm câu chữ. Những đường cong hoàn hảo dưới ánh đèn, những ánh nhìn ngưỡng mộ của đám đông từng khiến anh say mê.
Nhưng đời sống không phải là một bài thơ.
Sau những buổi tọa đàm, những bữa tiệc đông người, anh hiểu rằng giữa họ chỉ có sự ngưỡng mộ, không có sẻ chia. Họ chia tay trong im lặng. Không ai sai. Chỉ là không còn chung một nhịp thở.
Anh rời thành phố khi đã mệt mỏi với những cuộc hẹn hời hợt, những lời khen chóng tàn. Anh muốn tìm lại một nhịp sống chậm, như con sông quê mình mùa nước ròng.
Buổi sáng đầu tiên ở làng, anh dậy sớm.
Sương còn đọng trên lá bưởi sau vườn. Tiếng gà gáy vọng từ xóm trên. Mùi khói rơm len qua kẽ cửa. Anh ngồi trước hiên nhà, nhấp chén trà nóng, thấy lòng mình dịu lại như sau một cơn sốt dài.
 
Chiều hôm ấy, anh ra bờ sông Luộc.
Nàng đang ngồi bên bến nước.
Áo xanh nhạt, mái tóc buộc gọn sau gáy. Dáng người mảnh mai, lặng lẽ. Không phấn son. Không cầu kỳ. Chỉ là một người đàn bà đang cúi mình trước dòng sông.
Nàng ngẩng lên, bắt gặp ánh nhìn của anh, rồi mỉm cười.
Anh mới về quê hả?
Giọng nói trong và nhẹ.
Anh gật đầu. Câu chuyện bắt đầu giản dị như thế.
Nàng tên Hương, ba mươi chín tuổi. Chồng mất trong một tai nạn giao thông bốn năm trước. Ở vậy nuôi con, chăm mẹ già. Ban ngày làm may ở xưởng nhỏ trong xã, tối về cơm nước, thuốc thang.
Cuộc đời nàng không có những khoảng sáng rực rỡ. Chỉ là chuỗi ngày lặng lẽ của trách nhiệm và nhẫn nại.
 
Anh hay ghé nhà nàng uống trà. Ngồi dưới gốc bưởi, nghe nàng kể chuyện lúa ngoài đồng, chuyện đứa con trai sắp thi vào cấp ba, chuyện con nước lên xuống. Anh kể về thành phố, về những chuyến đi, về những khuôn mặt đẹp từng bước qua đời mình.
Nàng nghe chăm chú. Không chen lời. Không tò mò. Chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Lâu lắm rồi, anh mới có cảm giác mình được lắng nghe bằng cả sự chân thành.
Một tối mưa, điện mất.
Căn nhà nhỏ chìm trong bóng tối. Chỉ còn ngọn đèn dầu leo lét trên bàn. Mưa rơi lộp bộp trên mái ngói.
Hương rót cho anh chén trà nóng, bàn tay gầy run nhẹ.
Anh hỏi khẽ:
Hương này, em có bao giờ thấy cô đơn không?
Nàng im lặng một lúc, rồi đáp:
Có chứ anh. Nhưng quen rồi.
Câu nói bình thản, như một điều đã chấp nhận.
 
Anh nhìn nàng, thấy trong đôi mắt ấy là cả một quãng đời chịu đựng mà không oán trách. Không phải vẻ đẹp làm người ta choáng ngợp. Mà là vẻ đẹp của sự bền bỉ.
Tình cảm giữa họ không đến bằng những rung động dữ dội.
Nó lớn lên từ những điều nhỏ nhặt: buổi chiều anh chở nàng đi chợ, tối anh kèm con nàng học bài, những hôm nàng nấu thêm bát canh, gọi anh sang ăn cùng.
Một lần, anh mang cho nàng xem những bài thơ cũ, những bức ảnh sân khấu rực rỡ ngày xưa.
Hương nhìn lâu, rồi mỉm cười:
Hồi đó anh sống khác bây giờ ha.
Anh gật đầu:
Ừ. Hồi đó anh sống cho người khác nhìn. Bây giờ anh muốn sống cho mình thấy bình yên.
Nàng không nói gì. Chỉ đặt bàn tay lên tay anh.
Cử chỉ nhỏ thôi, nhưng đủ đầy.
Mùa xuân năm ấy, hoa bưởi nở trắng vườn. Hương thơm lan khắp xóm.
Anh đứng dưới tán cây, nói khẽ:
 Anh không còn trẻ. Cũng chẳng giàu. Anh chỉ hứa… sẽ ở lại.
Hương cúi đầu. Giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên má.
 Em chỉ cần vậy.
Đám cưới của họ đơn sơ. Vài mâm cỗ trong sân. Bà con lối xóm đến chung vui. Không ồn ào. Không phô trương.
Anh mặc chiếc sơ mi trắng giản dị. Hương mặc áo dài màu kem.
Anh nhìn người đàn bà bên cạnh mình và chợt hiểu
Sau bao mùa bão giông, con người ta không cần một bến cảng lộng lẫy.
Chỉ cần một nơi để neo lòng.
Tình yêu ở tuổi trung niên không còn rực rỡ như ngọn lửa đầu đời. Nhưng nó ấm và bền, như than hồng ủ dưới tro. Nó không làm người ta choáng ngợp, nhưng khiến người ta muốn ở lại.
Và ở bên kia mùa cũ, anh đã tìm thấy cho mình một mùa mới — lặng lẽ mà bình yên.

 

GỌI NGAY -  0903649782 - 028 35146426 

ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN MIỄN PHÍ

CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG

Địa chỉ: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định, TP.HCM

Email: nguyenthanhmp156@gmail.com 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha