TINH YÊU BÊN DÒNG SÔNG LUỘC
Ngày đăng: 02-02-2026
193 lượt xem
BÊN SÔNG LUỘC
Sông Luộc lặng lẽ trôi xuôi,
Phù sa bồi bãi một thời xa xưa.
Bên bờ ngô biếc đong đưa,
Gió hong lúa chín, nắng vừa lên non.
Em đứng dưới bãi ngô non,
Mắt tròn lúng liếng, môi còn mơ say,
Áo xanh lấp lánh sương bay,
Gió qua khẽ chạm bàn tay dịu hiền.
Ven đê cây táo đứng nghiêng,
Quả non xanh mướt ươm miền gió sông,
Buồng chuối nặng trĩu đầu cong,
Như đời lam lũ vẫn mong ngọt lành.
Em nghiêng vai đứng bên anh
Tay còn mùi rạ, tóc xanh nắng chiều,
Nghe tim đập giữa bao điều,
Như nghe đất gọi, như chiều gọi quê.
Sông xưa giữ dấu lời thề,
Bãi này trận chiến ven đê năm nào,
Máu cha nhuộm đỏ phù sa,
Nuôi cây, nuôi lúa, nuôi ta lớn dần.
Giờ đây gió vẫn trong ngần,
Em nghiêng vành nón, mắt ngân nắng chiều,
Giữa bãi ngô, giữa sông yêu,
Một thời quê cũ hóa điều không quên.
KHẢO NGHIỆM
Lâu ngày,
tôi hé cửa bước vào chính mình
như bước qua ngõ làng ven sông Luộc,
sáng cuối năm
sương còn đọng trên hàng dâm bụt trước đê.
Gió cũ theo chân,
rụng xuống cuối dòng ký ức
có mùi rơm khô sau vụ gặt,
mùi bùn non bám gót,
mùi khói bếp hong áo
trong những chiều giáp Tết hiền lành.
Tôi không còn phân biệt
đâu là hôm qua, đâu là bây giờ.
Chỉ thấy lòng mình chậm lại,
như con nước đứng
bên bến sông quen.
Tôi chạm vào thân quen
thân thể đã cùng tôi
đi qua bao mùa nắng gió,
qua những chuyến đi dài,
để rồi mỗi ngày trở về
vẫn có một ánh nhìn
đợi bên hiên.
Em đứng đó,
áo xanh, tóc gió,
đôi mắt giữ cả bãi bồi.
Thời gian xoay nhẹ,
lật mấy vòng im lặng.
Tuổi trẻ gửi lại tiếng cười,
những lời hẹn còn dang dở,
và một mối tình
đi qua thử thách
mà không rời tay.
Không có tiếng đau.
Không có vết gãy.
Chỉ là một độ nghiêng rất khẽ,
như mái nhà xưa sậm rêu,
như cánh cửa gỗ
quen tay mở mỗi chiều
để đón người thương trở về.
Ngày xưa,
tôi quen bầu trời rộng,
quen đi qua bao miền đất lạ,
không kịp ngoái nhìn
một ánh mắt
đã dõi theo mình
qua bao mùa gió.
Giờ thì dừng lại,
không vì sợ,
chỉ vì đã biết
có một bầu trời khác
nằm trong căn bếp nhỏ,
trong dáng em lom khom nhóm lửa
mỗi chiều đông.
Chiều sông Luộc,
chúng tôi đi dọc bờ đê.
Bãi ngô non xanh mướt,
lá xào xạc nói hộ lòng người.
Vườn chuối nối dài theo con nước,
buồng nặng dần như những ngày chờ đợi.
Em cúi nhặt chiếc lá khô,
tôi chậm bước để kịp bên nhau.
Thuở tung hoành trôi qua
như một mùa gió lớn.
Gươm mòn, Áo sờn.
Bước chân chậm lại,
cong theo lối mòn
dẫn về sân nhà
có em ngồi chờ
vá lại những ngày mưa.
Có lúc,
tay chạm tay trên bờ đê vắng,
gió sông thổi qua bãi ngô,
tim bỗng run
như thuở mới yêu
chưa dám gọi tên nhau.
Tình yêu hiền như đất
lặng lẽ bền bỉ,
nuôi lớn những ước mong
không cần phô bày.
Một đời đi qua bao ngả,
cuối cùng
tôi học cách ngồi yên
trên bậc thềm cũ,
nghe tiếng gà gọi sáng,
nghe tiếng em quét lá ngoài hiên
mà thấy lòng mình đủ đầy.
Tôi hiểu ra
sức mạnh không ở cú lao nhanh,
không ở vòng lượn gấp,
mà ở khoảnh khắc biết dừng
để chờ nhau
qua một mùa giông gió.
Giữa đời toan tính,
người ta sống nhanh và quên mộng.
Còn tôi giữ lại
một bếp lửa nhỏ,
một tiếng gọi thân quen,
một chỗ tin mềm
để cùng nhau già đi chậm rãi.
Tôi không nịnh tuổi xuân quay lại.
Không lừa bóng nắng
rằng mùa hong chưa tắt.
Chỉ mong còn đủ tay che gió cho em,
đủ bình yên để nghĩ về ngày mai:
một mái nhà nhìn ra bãi ngô,
một sớm mở cửa nghe sông chảy,
một chiều khép nắng
bằng tiếng cười của nhau.
Ngồi nghe lá rụng qua hiên vắng,
khói lam chiều lên chậm sau vườn chuối,
tôi chợt hiểu
cả đời mình,
nhờ có em
và dòng sông Luộc chảy qua ký ức,
vẫn mênh mông
như mùa xuân
đang gõ cửa.
MÙA XUÂN TÌM LẠI
Anh đã đi qua hơn nửa đời người,
vai áo mòn dần theo những mùa mưa nắng,
bước chân quen với nhịp đi về lặng lẽ,
tưởng lòng mình đã khép
như cánh cửa cũ
sau một mùa đông dài không lời hẹn.
Rồi xuân đến.
Không ồn ào.
Chỉ là một buổi sáng
nắng mềm hơn mọi năm,
là con đê làng ngập gió,
bãi ngô ven đê
non xanh như vừa thức giấc,
lá khẽ chạm vào nhau
xào xạc một điều gì rất cũ.
Anh đi dọc triền đê,
bước chân chậm lại giữa mùi đất ấm,
mùi rơm rạ, mùi phù sa quen thuộc.
Xuân không gọi tên ai,
chỉ lặng lẽ đặt vào lòng người
một cảm giác
muốn quay về.
Anh soi mình trong gương buổi sớm,
thấy tóc đã điểm sương,
khóe mắt hằn dấu tháng năm.
Một người đàn ông trung niên
đã quen mang trên vai nhiều bổn phận,
quen cho đi nhiều hơn giữ lại,
và học cách im lặng
trước những xao động của lòng mình.
Rồi anh gặp em.
Một người con gái quê,
bước đi chậm rãi như con nước hiền,
giọng nói mang theo mùi nắng gió,
ánh mắt trong như buổi sớm trên đồng.
Giữa tiết xuân vừa chín,
lòng anh bỗng có một khoảng non tơ
chưa từng bị thời gian chạm tới.
Chiều, anh cùng em đứng trên con đê cũ,
bãi ngô trải dài đến tận chân mây,
gió thổi qua tà áo em
nhẹ như một lời làng quê thì thầm.
Em cười,
không làm anh trẻ lại,
nhưng khiến anh muốn sống tử tế hơn,
yêu chậm hơn
và sâu hơn.
Tình yêu lúc này
không còn là những cơn bão nổi,
không cần lời thề rực lửa.
Nó giống ấm trà đầu xuân
đặt giữa hiên nhà,
nóng vừa đủ để ủ tay,
thơm vừa đủ để nhớ lâu,
và lặng lẽ
ở lại cùng năm tháng.
Anh hiểu,
yêu ở tuổi này
là biết chấp nhận những vết nứt của nhau,
biết trân trọng từng buổi chiều bình yên
khi khói bếp lam chiều bay lên từ xóm nhỏ,
từng bữa cơm giản dị
có người chờ bên mâm.
Xuân đi ngang đời anh
nhẹ như một lời nhắc:
con người ta
không bao giờ quá muộn để yêu,
chỉ cần còn đủ chân thành
và dám mở lòng
thêm một lần nữa.
Và thế là,
giữa mùa xuân đang xanh lại khắp nơi,
giữa bãi ngô ven đê rì rào gió mới,
một người đàn ông trung niên
lặng lẽ mỉm cười,
biết rằng
mình vừa tìm lại được tình yêu
không phải của tuổi trẻ,
mà của một trái tim
đã đi rất xa
và nay
biết cách quay về .
CHIẾC Ô CỦA RIÊNG MÌNH
Tôi đã đi qua
đủ những mùa khắc nghiệt của đời,
nếm cái lạnh của xã hội
khi đồng tiền lên tiếng
và lòng người khép lại.
Xã hội không thiếu mái hiên,
chỉ thiếu sự bền bỉ của thương yêu.
Mưa nhỏ, người ta sẵn sàng đứng chung.
Giông lớn,
ai cũng lặng lẽ giữ phần khô cho mình,
không oán trách,
chỉ là bản năng tự vệ của kiếp người mong manh.
Tôi từng tin tình yêu
là một nơi trú ẩn vĩnh viễn.
Nhưng rồi hiểu ra
tình yêu không phải chiếc mái che,
mà là sức mạnh để ta bước qua mưa
mà không đánh mất mình.
Mái hiên của người khác
dẫu rộng đến đâu
cũng có ngày đóng cửa.
Chiếc ô của riêng ta
dẫu nhỏ
nhưng mở ra bằng tự trọng
và khép lại bằng bình thản.
Đi qua những va đập,
tôi học được một điều giản dị
đừng khắt khe với lòng người,
bởi ai cũng đang chống chọi
với cơn mưa của riêng họ.
Yêu thương,
không phải là đứng dưới mái hiên cho thật khô,
mà là dám ướt cùng nhau
trong chừng mực của tử tế.
Vị tha,
không phải quên hết tổn thương,
mà là không để tổn thương ấy
biến mình thành kẻ lạnh lùng.
Giữa mưa gió nhân gian,
tôi mang theo chiếc ô của mình,
nhưng vẫn đủ rộng trong lòng
để sẻ chia một khoảng khô
cho những ai đi ngang đời tôi
bằng sự chân thành.
Gửi bình luận của bạn