TẬP THƠ TÌNH VĂN PHÒNG CỦA HOÀNG THANH
Ngày đăng: 18-07-2025
57 lượt xem
TẬP THƠ TÌNH VĂN PHÒNG CỦA HOÀNG THANH
Tg: Hoàng Thanh
Dạo này em lạ lắm như một bản cập nhật không báo trước,
Văn phòng lag nhẹ mỗi lần em xuất hiện.
Không ai ping mà em vẫn online,
Không thông báo mà em vẫn sáng giữa giờ hành chính.
Tôi tưởng hôm nay em off,
Vì lý do cá nhân hay chỉ đơn giản là quên lịch.
Nhưng không em login đúng giờ,
Bằng một dáng ngồi rất yên, như trạng thái chờ trên màn hình nền.
“Có sự kiện mà,” em nói,
Giọng nhẹ như tín hiệu Wi-Fi yếu nhưng vẫn kết nối đủ để tim tôi rung.
Em bảo: “Chuyện riêng để sau.”
Tôi bảo: “Em là lý do khiến ngày hôm nay không còn riêng ai.”
Sao hôm nay em không mặc váy dài
Không thướt tha như mọi lần không trending.
Em chọn sơ mi trắng, đơn giản
Nhưng làm cả văn phòng như vừa được nâng cấp giao diện.
Tôi đâu cần filter lung linh,
Chỉ cần ánh mắt em nhìn đủ để tôi lưu vào bộ nhớ đệm.
Chưa thấy em mà đã nghe tiếng,
Chưa gặp mặt mà đã click thẳng vào cảm xúc.
Có ai vừa gửi một đường link đến mùa Xuân.
Mà không kèm mô tả, chỉ cần mở là thấy dịu dàng.
Giữa họp hành, deadline, biểu đồ Excel,
Em đi ngang như một dòng mã AI nhẹ nhàng chạy nền.
Chưa thấy áo dài em thêu,
Nhưng cả buổi, tôi cứ nghĩ về dáng ngồi bên ô cửa sổ.
Cà phê chưa nguội mà tim tôi đã lỡ,
Chỉ vì một lần em lướt qua, không cần Wi-Fi vẫn kết nối vào lòng.
Em không cần làm gì cả,
Chỉ cần hiện diện như một widget nhỏ bên màn hình cuộc sống tôi.
Không flash không hiệu ứng không nổi bật,
Nhưng đủ khiến tôi nhớ suốt ngày không lưu.
Sáng nay, tôi sắp xếp lại cảm xúc
Như dọn lại màn hình desktop sau mỗi dự án dài.
Và em vẫn ngồi đó,
Như một biểu tượng chưa bao giờ tôi dám click mở.
Tg: Hoàng Thanh
Có một chiều mỏi mắt,
Tôi nghe tiếng gõ phím em như nhạc nền không lời.
Không Spotify, không Youtube,
Chỉ cần em ngồi là thế giới dịu đi.
Ánh đèn huỳnh quang mỏi,
Nhưng em vẫn ngồi nghiêng, vai nghiêng, ánh nhìn nghiêng.
Bút em rơi như rơi một điểm sáng,
Tôi cúi xuống
và nhặt cả một vùng bình yên.
Tg: Hoàng Thanh
Có một bản nháp chưa từng gửi
“Em ăn gì sáng nay nhỉ”
Một câu hỏi không được lập trình để trả lời,
Chỉ để em biết có ai đang theo dõi trạng thái em mỗi sớm mai.
Tôi gõ rồi xóa,
Gõ lại rồi lưu vào ghi chú trong lòng.
Sợ em nghĩ tôi kỳ quặc,
Nhưng thật ra chỉ là một người nhiều cảm xúc, không biết đặt câu đúng vị trí.
Tg: Hoàng Thanh
Trưa nay mưa không phải mưa code,
Mà là mưa thật, rơi ngoài hành lang tầng ba.
Em đứng chờ không một lời báo trước,
Như thông báo lỗi server tạm thời.
Tôi đưa áo khoác như đưa một đoạn mã che chở,
Em cười ánh mắt không cần data cũng hiểu.
Tôi ướt không phải vì mưa,
Mà vì có em đứng cạnh.
Tg: Hoàng Thanh
Cốc cà phê sáng đắng như bug chưa fix,
Nếu không có giọng em thì ngày chỉ là đoạn lặp vô tận.
Em nói: “Cà phê đắng rồi sẽ quen.”
Nhưng tôi biết tôi nghiện giọng em hơn caffeine.
Ngồi cạnh em như login đúng tài khoản,
Mọi thứ vận hành ổn định.
Cà phê nguội, deadline tới,
Nhưng chẳng sao vì em vẫn đang ở đó.
Đèn văn phòng sáng như log ghi liên tục,
Chúng ta ngồi lại sau giờ hành chính,
Chia sẻ cùng một file,
Chia sẻ cùng một nhịp thở.
Bảng tính lặng thầm,
Ánh mắt em lướt như chuột không dây chạm nhẹ thôi cũng làm tôi bật sáng.
Tăng ca không hẳn,
Chỉ là tôi muốn ở gần em thêm một chút nữa.
Hệ thống báo vắng chỉ thiếu một cái tên,
Mà nguyên buổi sáng, văn phòng như thiếu ổ cứng.
Không ai cười đủ âm lượng,
Không ai hỏi “ăn gì chưa?” đúng cú pháp quen.
Một hôm không gặp,
Tôi tự hỏi: “Em có đang ở đâu đó online không?”
Một tuần không gặp,
Có lẽ tôi nên gửi lời mời kết bạn ngoài đời thật.
Trên bàn tôi có một cây bút,
Không ghi ai gửi nhưng tôi đoán là em.
Tôi cầm lên,
Như cầm lấy một đoạn tin nhắn đang gõ dở…
Không dám viết gì,
Sợ chữ sẽ trôi về phía nhớ.
Nên tôi chỉ giữ đó,
Như một bookmark giữa trang buồn rất nhẹ.
Slide thuyết trình dày chữ,
Nhưng ánh nhìn em mới là caption tôi để tâm.
Em đi ngang
Cả Excel ngừng tính,
Biểu đồ trở thành vô nghĩa.
Một nụ cười lướt qua,
Không cần gửi file đính kèm tôi cũng mở trọn vẹn trái tim mình.
Mỗi sáng – 8:15,
Em pha trà tôi pha lý do để đến gần hơn một chút.
Chúng ta nói chuyện công việc,
Rồi chuyển chủ đề sang thời tiết,
Nhưng thật ra tôi chỉ đang chờ
Em hỏi: “Anh ngủ có ngon không?”
Có những buổi sáng, em không nói gì,
Mà không gian vẫn đầy tiếng em ở giữa tách trà và hơi thở.
Tg: Hoàng Thanh
Này em lạ thế
như một bản cập nhật không thông báo,
khiến văn phòng khựng nhẹ
mỗi lần em bước vào đúng giờ thường nhật.
Không ai gọi
mà em vẫn online.
Không hiện trạng thái
mà em rực lên giữa giờ hành chính như một nhắc nhớ dịu dàng.
Tôi ngỡ em nghỉ hôm nay
vì lý do cá nhân
hoặc chỉ vì quên lịch.
Nhưng không,
em xuất hiện đúng giờ
với dáng ngồi yên như trạng thái “standby”
trên một màn hình tôi luôn dõi nhìn.
“Có sự kiện” em nói,
giọng mảnh như tín hiệu Wi-Fi yếu,
mà vẫn đủ để làm tim tôi kết nối.
Em bảo:
“Việc riêng để sau.”
Tôi thầm nghĩ:
“Em là lý do khiến cả ngày hôm nay trở nên riêng tư.”
Sao không còn chiếc váy dài như mọi lần.
Không thướt tha, không trending.
Chỉ là sơ mi trắng,
nhưng em khiến cả văn phòng
như được nâng cấp phần mềm cảm xúc.
Tôi không cần filter lung linh,
chỉ cần ánh mắt em
cũng đủ để tôi sao lưu bản tim mình vào ổ nhớ ngắn hạn.
Chưa thấy em,
chỉ nghe tiếng bước chân,
và cảm xúc đã tự động khởi chạy
không cần khởi động lại máy.
Có ai gửi một đường link
dẫn thẳng đến mùa Xuân,
không tiêu đề, không mô tả,
chỉ cần mở là thấy dịu dàng.
Giữa deadline,
biểu đồ Excel,
giữa tiếng chuông họp và ánh đèn LED,
em đi ngang
như một dòng code AI
chạy nền âm thầm
mà khiến toàn bộ hệ thống cảm xúc tôi ngưng trệ.
Chưa thấy em trong áo dài,
mà tâm trí đã phát sáng.
Cà phê chưa nguội
nhưng tim tôi đã ấm lửa một đoạn ngắn
khi em lướt qua không cần Wi-Fi,
vẫn chạm đến nơi tôi cất giấu mong chờ.
Em không cần làm gì cả
chỉ cần có mặt.
Như một widget nhỏ
trên màn hình desktop cuộc đời,
không flash
không animation
không pop-up,
nhưng tôi cứ bối rối nhấp chuột vào suy nghĩ về em.
Sáng nay,
tôi dọn lại màn hình lòng mình,
xoá vài folder cũ,
gấp lại những bản báo cáo chờ in,
chỉ giữ lại em
một biểu tượng không tên
đã nằm đó từ lâu
mà tôi chưa từng click mở.
Em bật chế độ im lặng
không vì giận
chỉ muốn tắt bớt
thông báo từ cảm xúc
Timeline lướt qua
gió cũng chỉ là
một hiệu ứng nền trong video ngắn
anh check-in quán cũ
em vẫn online
nhưng chẳng click vào ảnh
Mùa lạnh
tự động cập nhật
áo tự quấn lấy mình
chăn thề đã chuyển vào thư mục lưu trữ
Đêm không còn thao thức
chỉ tua lại tin nhắn cũ
gõ tên anh trong ô tìm kiếm
màn hình hiện: không khả dụng
tin gửi đi
status: seen
hai dấu tích xanh bật sáng
như thông báo: phiên trò chuyện đã kết thúc
emoji không thể thay lời
reaction không đủ cứu vãn
một đoạn voice ngập ngừng
rơi vào server nào đó
không phải tim anh
gọi nhau bằng video
đường truyền chập chờn
kết nối lỗi
một phía buffering
một phía disconnect
giấc mơ từng lưu
nay không rõ
đã bị xóa
hay đang bị mã hóa trong trí nhớ.
anh đứng bên rìa của sunset filter
dưới chân là mạng lag
trên vai
lạnh như một phiên đăng xuất
tình yêu nếu không cùng server
thì dữ liệu dẫu đẹp mấy
cũng chỉ là bản nháp bị bỏ dở
có người im lặng
bằng chế độ ẩn
có người im lặng
bằng việc vẫn sáng đèn nhưng không phản hồi
tay chạm vào khung chat trống
trái tim
rơi như sóng yếu giữa một livestream
em vẫn dịu dàng
như lần đầu follow
còn anh
đã xóa lịch sử tìm kiếm em từ lâu
nỗi đau
không cần xác thực tài khoản
vẫn âm thầm đăng nhập
vào mọi album ký ức
nếu một ngày
em vô tình lướt qua
thấy anh trong một story mờ sương
cũng đừng thả tim
em biết
anh quen rồi ở chế độ một mình
và chúng ta
lặng lẽ update cuộc đời nhau
bằng những đoạn tin
chưa bao giờ gửi đi
trái tim
dẫu không trending
vẫn từng
run rẩy
vì một lần yêu có thật.
Gửi bình luận của bạn