MẸ VÀ TUỔI THƠ CỦA TÁC GIẢ HOÀNG THANH
Ngày đăng: 18-07-2025
54 lượt xem
MẸ VÀ TUỔI THƠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Minh Phương Corp xuất bản nội bộ - 2025
Có một vùng ký ức mà mỗi khi bước chân trở về, lòng ta lại thấy mềm ra đó là tuổi thơ. Và giữa miền tuổi thơ trong vắt ấy, hình ảnh người mẹ luôn hiện lên như ánh nắng sớm, như tiếng võng đưa, như lời ru thầm tựa gió chiều qua bậu cửa.
Tập thơ “Mẹ và Tuổi Thơ” là những lát cắt dịu dàng, chan chứa yêu thương của một thời đã xa mà vẫn còn in sâu trong từng nếp nghĩ. Từ “Chiếc võng nhà mình” kẽo kẹt trưa hè đến “Đôi dép mẹ mang” mòn theo từng bước chân gầy, từ “Mùi gối mẹ” phảng phất nắng xưa đến “Tấm ảnh mẹ thời trẻ” cất giấu một thời xuân sắc đã lùi xa… Tất cả hiện lên không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng chân thật và lay động.
Hoàng Thanh đã không viết thơ để kể chuyện. Anh viết để giữ lại một miền thương nhớ, để rưng rưng gọi lại tên những điều tưởng chừng vụn vặt, nhưng chính là linh hồn của những năm tháng đầu đời. Những câu lục bát mộc mạc, những hình ảnh đời thường như "lá bay", "gió nương", "guốc mộc", "câu ru", "con đò",… khiến ta đọc mà như được trở về làng quê, được nghe lại tiếng mẹ, tiếng thời gian khẽ khàng qua mái tóc.
Tập thơ này không chỉ dành để đọc, mà để sống cùng, để nhắm mắt mà hồi tưởng, để khóe môi mỉm cười, và đôi khi để nước mắt rơi rất nhẹ.
Xin được trân trọng giới thiệu đến bạn đọc tập thơ nhỏ này như một nén hương lòng, một vòng tay trở về, một lời thì thầm:
“Tuổi thơ là mẹ – mẹ là quê nhà.”
Hoàng Thanh một tác giả đến từ miền quê yên bình, nơi tuổi thơ gắn bó với ruộng đồng, bờ tre, và tiếng ru ầu ơ của mẹ. Anh viết với tâm thế của một người lưu giữ ký ức những điều tưởng như bé nhỏ nhưng là gốc rễ của tình yêu thương và nhân ái. Tập thơ này là món quà anh dành riêng cho mẹ mình, và cũng là cho tất cả những ai đã từng là một đứa trẻ lớn lên bên vòng tay mẹ.
Tác giả xin gửi lời tri ân chân thành đến mẹ người đã nuôi nấng, yêu thương và truyền cảm hứng cho những vần thơ này. Xin cảm ơn gia đình, bạn bè, và những người đã đồng hành, khích lệ Hoàng Thanh trong hành trình trở về miền ký ức thân thương.
Cũng xin cảm ơn Minh Phương Corp đã hỗ trợ xuất bản nội bộ tập thơ này, như một món quà tri ân dành cho những người mẹ Việt Nam.
Tác giả: Hoàng Thanh
Mẹ ơi, cho bé bút màu,
Bé tô nắng sớm, rủ nhau rộn ràng.
Vẽ đôi guốc mộc mẹ mang,
Lộc cộc sớm tối theo hàng cau xanh.
Vẽ khăn thêu, vẽ áo lành,
Đêm đông ấm áp, tay dành cho con.
Vẽ chợ sớm, vẽ hè son,
Mẹ gánh mảnh gió theo non, theo đồng.
Mẹ ơi, tám ba sắp trông,
Bé vẽ món quà thơm nồng yêu thương.
Vẽ khung cửa sổ ngát hương,
Gió giêng hai thoảng qua đường sân chơi.
Vẽ mẹ dịu dáng tóc rơi,
Tà áo tím biếc, hoa trời bay ngang.
Đôi hài nhỏ mẹ dịu dàng,
Bé như kể chuyện nàng Hằng đêm thu.
Vẽ mắt mẹ sáng mù u,
Dõi theo bé bước chẳng từ sớm trưa.
Tay mẹ nâng cả giấc mơ,
Dỗ con ngủ ngoan qua mùa rét đông.
Bé tô sao sáng cánh đồng,
Đêm nay mẹ kể chuyện ông trăng vàng.
Pha màu sim chín đầu làng,
Thơm như tiếng mẹ ru sang buổi chiều.
Vẽ hàng cỏ, vẽ lối yêu,
Bé đi chầm chậm, gót xiêu nắng mòn.
Vẽ chim én lượn đầu non,
Bay xa rồi lại quay tròn mái xưa.
Vẽ má mẹ đỏ ban trưa,
Nụ cười như nắng, đậu vừa vào tim.
Nụ hôn cửa sổ êm đềm,
Trăng treo đầu ngõ, bé tìm giấc mơ.
Bé nằm, bé đếm sao chờ,
Vì sao lấp lánh, mẹ vờ che tay.
Mẹ ơi, bút vẽ đây này
Vẽ thêm bóng mẹ đong đầy tuổi thơ.
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Chiều buông, gió thổi rì rào,
Võng đưa khe khẽ, mẹ chao giấc nồng.
Bên thềm gạch cũ lặng không,
Con nghe câu hát mà lòng bâng khuâng.
Mẹ ru từ thuở còn bồng,
Câu ca theo mãi dòng sông tuổi hồng.
Lời ru thấm gió ven đồng,
Võng tre kẽo kẹt, mơ trông tháng ngày.
Như tay mẹ, mỏng mà dày,
Ru con qua cả đắng cay ngọt bùi.
Võng đưa qua những ngậm ngùi,
Tiếng ru neo lại ngọn chùi thời gian.
Tiếng ru chở nghĩa vuông tròn,
Dạy con thương mẹ, thương non thương người.
Mẹ là bến lặng giữa đời,
Là dòng sông mát, là lời mưa rơi.
Mấy mùa giông gió tơi bời,
Võng tre xơ xác, mẹ ngồi đỡ con.
Mái nhà thấp giữa hoàng hôn,
Mẹ che cả những giận hờn thế gian.
Bây giờ con đã lớn khôn,
Vẫn mang dáng võng, dáng hồn năm xưa.
Có khi gối mỏi ban trưa,
Chợt mơ mẹ lại đưa đưa giấc nồng.
Gió chiều gọi nhẹ trên không,
Mà nghe thổn thức tận trong ân tình.
Lời ru xưa vẫn lung linh,
Thành mây, thành gió, quẩn quanh mái nhà...
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Mẹ gom nắng ấm sân nhà,
Phơi bao vạt áo để ra chợ Tết.
Con xếp bánh ú, mứt dừa ngọt ngét,
Lanh chanh bên mẹ suốt ngày xuân sang.
Tết quê nghèo chẳng rộn ràng,
Chỉ mâm cơm nhỏ, trầu vàng chén xinh.
Mẹ cười khi con lúng túng gói bánh,
Một đời mẹ gói cả nghĩa tình.
Nồi bánh tét sôi lặng thinh,
Khói đêm Giao Thừa quyện tình mẹ cha.
Con nghe tiếng pháo đâu xa,
Trong lòng rộn rã nhưng nhà vẫn im.
Lá dong mẹ rửa bên thềm,
Tay nhanh thoăn thoắt, môi mềm ru ca.
Tay con vụng, méo cả quà,
Mẹ cười xoa dịu, bảo là cũng xinh.
Tết xưa chẳng có gì "xinh",
Chỉ nồi cơm trắng, chân tình đầy nôi.
Mẹ trao con cả đất trời,
Trong từng hạt muối, miếng dưa, nắm hành.
Con lớn lên giữa gió lành,
Mỗi Xuân lại nhớ mái tranh quê nghèo.
Tết bây giờ áo quần theo,
Nhưng lòng vẫn hướng về chiều mẹ trông...
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Đôi dép mẹ cũ mòn quai,
Đi qua bao chợ, bao ngày chênh chao.
Con nhớ tiếng dép lẹp xẹp lao xao,
Trên đường làng ngập gió gào cuối đông.
Dép theo mẹ suốt mùa bông,
Lội đồng, đi chợ, đợi chồng, đón con.
Có lần đứt giữa trời mưa non,
Mẹ cột lại bằng giây rơm vẫn bước.
Dép không chọn đường sạch trước,
Mà theo mẹ lội mưa sương bùn lầy.
Mỗi dấu chân in theo ngày,
Là bao vết nhọc hao gầy thời gian.
Dép mòn như tiếng thở than,
Như bàn chân mẹ từng tàn dưới sương.
Những mùa gió bấc lạnh xương,
Dép mẹ mỏng, gió luồn đường chân trơ.
Lớn khôn con bước êm nhờ,
Những đôi dép mỏng gió lùa đời xưa.
Con đi qua phố xe thừa,
Nhớ đôi dép cũ nhớ vừa mẹ thôi...
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Gối mẹ thơm mùi nắng hong,
Mùi trầu, mùi tóc, mùi bông cau nhà.
Con hay giả ngủ để mà
Lén ôm gối mẹ hóa ra nhớ hoài.
Sau này lớn khôn bao ngày,
Gối mềm không giống gối dày năm xưa.
Chỉ mong ngủ một giấc trưa,
Được nghe tiếng mẹ khẽ vừa ru con.
Gối chằm vải cũ bạc mòn,
Mẹ chêm rơm khô để còn ấm lưng.
Con co ro giữa mùa đông,
Gối mẹ kê thấp mà lòng con cao.
Giấc mơ con dệt năm nào,
Có mùi gối cũ, có sao trước hè.
Có tay mẹ vuốt tóc thề,
Có câu ru khẽ theo về cả đêm.
Giờ đây gối trắng êm êm,
Chăn dày, máy lạnh, êm đềm nhà cao...
Chỉ không có mẹ ngọt ngào,
Không còn chiếc gối dạt dào quê xưa.
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Mẹ chèo đò chở buổi sương,
Chở con đi học qua đường lạch sâu.
Mái chèo nhịp sóng thâm sâu,
Ơi câu hò mẹ vẳng đâu giữa chiều.
Con ngồi co ro đăm chiêu,
Sợ mẹ mỏi gối, sợ chiều buông nhanh.
Đò qua sông, ánh nắng lành,
Lòng con đầy ắp bóng hình mẹ yêu.
Đò đưa qua bãi lau chiều,
Mẹ ngâm một khúc ca liêu xiêu buồn.
Con không hiểu hết nguồn cơn,
Chỉ nghe sóng vỗ rưng rưng mái chèo.
Tay mẹ phồng rát bao chiều,
Mà miệng vẫn hát, vẫn liều với mưa.
Áo sờn, tóc rối gió đưa,
Mà đò vẫn thẳng lối xưa giữa dòng.
Giờ con chẳng còn qua sông,
Mẹ xưa cũng khuất trong vòng cỏ hoa.
Chỉ còn tiếng sóng la đà,
Vẫn ru con ngủ mỗi tà hoàng hôn...
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Cánh đồng mẹ gặt đầu trưa,
Nón lá ngả nghiêng trong mùa nắng chang.
Con chạy dọc bờ mương làng,
Tay ôm bó lúa thơm vàng giữa tay.
Mẹ ơi gió thổi đêm nay,
Hương rơm còn đọng bên tai con hoài.
Cánh đồng ấy mẹ gặt dài,
Gặt cả một tuổi thơ dài theo năm.
Chân mẹ sải giữa trăng rằm,
Gặt nhanh cho kịp nắng chằm chiều thu.
Con nghịch bùn lấm cả khu,
Mẹ cười đưa áo chùi như ru đời.
Tiếng liềm xén lúa bên trời,
Làm con nhớ mãi một thời ấu thơ.
Mùi mồ hôi mẹ lẫn cỏ,
Thơm hơn nước xả lụa lòe sau này.
Con giờ xa cánh đồng cây,
Gió quê không chạm áo ngày thị thành.
Nhưng trong mỗi giấc mộng lành,
Vẫn nghe tiếng mẹ gọi quanh mùa gặt.
*Tác giả: Hoàng Thanh*
Tấm ảnh cũ, đã ố vàng,
Mẹ cười e ấp bên hàng cau xanh.
Áo bà ba trắng mỏng manh,
Tóc còn thắt bím, mắt lành như mơ.
Con nhìn như thể lần đầu,
Gặp mẹ của tuổi đôi mươi rạng ngời.
Mẹ là một nắng, một trời,
Mà con giữ lại cả đời tuổi thơ.
Mắt mẹ khi ấy chưa mờ,
Chưa thâm vết gió, chưa sờn sương pha.
Nụ cười như gió tháng ba,
Làm tim con thắt mỗi lần ngắm qua.
Con giờ tóc cũng phai nà,
Mà vẫn run rẩy khi mà chạm xem.
Bức ảnh mẹ đứng bên thềm,
Gió lay tà áo trắng mềm vô ưu.
Bức hình nhỏ, nghĩa tình thâu,
Giữ nguyên mẹ giữa nhiệm màu thời gian.
Khi con lạc giữa gian nan,
Chỉ cần nhìn ảnh đã tràn mẹ thôi…
Con đò xưa
Tác giả: Hoàng Thanh
Em thương con đò bé xinh,
Sớm hôm chèo mái một mình giữa sông.
Mặt trời rạng rỡ vườn bông,
Thẫm lên mặt nước, đỏ hồng bến quê.
Mẹ em dậy sớm tinh mơ,
Gánh rau, bó lá bến bờ sương rơi.
Thúng cà, trái mướp thơm rơi,
Gửi theo con sóng theo lời gió mang.
Con đò chở nặng tình làng,
Phù sa gói cả mênh mang nỗi cười.
Trường em ngói đỏ xinh tươi,
Bên kia bến nước, tiếng cười rộn vang.
Mỗi ngày đò lại sang ngang,
Đưa bao áo trắng nhẹ nhàng đến trường.
Chim non ríu rít đầu nương,
Bụi phấn trắng xóa vấn vương vạt đồng.
Chiều nghiêng nước lặng như không,
Thuyền cha chở cá vừa xong trở về.
Mắt em dõi phía lối quê,
Thấy cha áo ướt tóc thề ướt sương.
Tay em nhỏ vẫy vấn vương,
Cha cười chẳng nói yêu thương lặng thầm.
Lá tre xào xạc xa xăm,
Nhắn em học giỏi, chăm chăm nên người.
Con đò vẫn chẳng hay cười,
Mà đưa bao giấc mộng tươi đến gần.
Nắng mưa cũng chẳng ngại ngần,
Bồng bềnh chở cả tuổi xuân quê nhà.
Bạn em mỗi đứa một ga,
Người thành thầy giáo, người là kỹ sư.
Chỉ con đò cũ ngày xưa,
Vẫn đưa khách cũ nắng trưa sang bờ.
Có khi trở lại bãi mờ,
Đò xưa rêu phủ bơ vơ một mình.
Khoang đò in bóng dáng hình,
Ngỡ em bé nhỏ vẫn rình đợi cha.
Em thương con đò thiết tha,
Chở bao kỷ niệm nở hoa tháng ngày.
Lặng thầm chẳng nói một lời,
Mà như câu hát vọng nơi quê nhà.
Em yêu mùa Hạ
Tác giả: Hoàng Thanh
Em yêu mùa Hạ
Có nắng chan chan
Nắng lên đầu ngõ
Nắng vào trong sân
Nắng vàng cọng cỏ
Nắng rót mái tranh
Nắng nằm trong mắt
Lóng lánh lá bàng.
Em yêu mùa Hạ
Có tiếng ve kêu
Ve ca râm ran
Trên cành phượng đỏ
Phượng nở rực rỡ
Sân trường thênh thang
Em cầm tay bạn
Cười vang cổng làng.
Em yêu mùa Hạ
Chiều gió rì rào
Gió lùa cỏ mướt
Gió thổi triền đê
Con diều no gió
Bay tận trời kia
Em chạy theo gió
Chân trần hát ca.
Em yêu mùa Hạ
Tắm mưa cùng nhau
Ướt đôi vai nhỏ
Mẹ gọi về mau
Áo dính bùn đất
Tóc còn vương rơm
Xà phòng thơm nhẹ
Gió bay quanh nhà.
Em yêu mùa Hạ
Có tiếng mẹ ru
“Ăn cơm cho no
Canh cua chờ nguội”
Khói chiều nhè nhẹ
Chim gọi về chuồng
Gió thổi mùi bếp
Nghe lòng ấm hơn.
Em yêu mùa Hạ
Lúa trổ thơm nồng
Bắp ngô mập múp
Tròn trĩnh ngoài đồng
Gà con chiếp chiếp
Bò kêu vang trưa
Ông ngồi kể chuyện
Bụi tre gật gù.
Em yêu mùa Hạ
Trưa nóng như rang
Quạt mo kẽo kẹt
Giấc mộng mênh mang
Mơ về trái sấu
Chua chua ngọt ngào
Mơ về con cá
Núp sau bè rau.
Em yêu mùa Hạ
Có cả tuổi thơ
Ngủ ngoan đồng lúa
Nở nụ trong mơ
Có em, có nắng
Có chú chuồn kim
Có con sông nhỏ
Vẫn chảy trong tim…
THEO CHÂN MẸ
Tác giả: Hoàng Thanh
Mẹ cõng bé trên vai,
Mẹ bế con trước ngực.
Đi đâu cũng có mẹ,
Đường xa chẳng hề nhọc.
Con chạy về phía trước,
Con lùi lại đằng sau.
Mặc con nghịch, con quậy,
Mẹ chẳng mắng câu nào.
Mẹ đi qua nắng gắt,
Mẹ qua đồng ngập mưa.
Vai gầy trĩu những nhớ,
Chân ướt dầm sớm trưa.
Con bé bằng cái kẹo,
Mẹ bế hoài chẳng buông.
Chân con không thở nổi,
Mẹ thở giùm mỗi buồng.
Lòng mẹ như lá cỏ,
Lúc úa cũng vẫn xanh.
Dẫu đêm dài thắt thẻo,
Mẹ ôm con an lành.
Giọt nước mắt mẹ cạn,
Tay run vẫn bế con.
Mồm ru câu cổ tích:
“Con ngủ ngoan, mẹ còn”
Bé ơi, đừng khóc nữa,
Chân con rồi sẽ khoẻ.
Mẹ tin ngày sắp về,
Mẹ chẳng còn phải nhẹ.
Mai này con chân vững,
Chạy nhảy khắp đường đời.
Đừng quên hôm gió bấc,
Mẹ gồng mình cho vui.
Con ơi, khi khôn lớn,
Chớ quên bóng mẹ già.
Có đôi chân rách rưới,
Cõng cả trời bao la.
MẸ ƠI, CÓ BIẾT
Tác giả: Hoàng Thanh
Mẹ ơi, có biết
trong tiếng u ơ
là lời con gọi
là mộng con mơ.
Con mơ gì đấy
Mơ cánh cò bay
qua ô cửa sổ
rủ mẹ thơ ngây.
Con ríu rít hát,
con bi bô cười,
tay hoa vẫy gió,
mắt nắng rạng ngời.
Con khe khẽ gọi,
con lặng lẽ la:
“Con có điều kể,
Mẹ nghe con nha”
Lời còn líu ríu,
mà ý đã hoa,
con bập bẹ hát,
mỗi chữ là quà.
Con khóc đâu phải
vì buồn gì đâu,
chỉ vì nhớ mẹ
ôm con đêm thâu.
“Còn mỏi tay quá,
bế con đi chơi!”
“Đừng tắt đèn nhé,
con sợ tối rồi”
Mỗi lần con mếu,
mỗi lần ngẩn ngơ
là con thầm nhủ:
“Mẹ đừng đi xa”
Mẹ ơi, có biết
tiếng “à a” buông
là trái tim nhỏ
đập trong tim chung.
Con đang lần bước
học tiếng yêu thương,
học ôm lấy mẹ
giữa những giấc thường.
Mẹ ơi, có biết
trong tiếng u ơ
là ngàn lời nhỏ:
“Yêu mẹ mẹ ơi”
BÉ GOM LÁ
Tác giả: Hoàng Thanh
Bé gom lá,
Rụng sân nhà,
Lá màu vàng,
Nắng bay qua.
Tay bé nhặt,
Mắt bé hoa,
Miệng bé hát:
“Lá bay mà!”
Bé xếp lá,
Gọi bà ơi!
Lá thành cá,
Lá thành voi,
Lá thành gió,
Chong chóng chơi,
Lá hóa bướm
Bay lượn trời.
Lá xếp cá,
Lượn tung tăng,
Lá xếp suối
Chảy quanh quanh.
Lá xếp trạm,
Bố hay dừng,
Xe đổ xăng
Giữa rừng rưng.
Lá xếp nến
Sáng lung linh,
Lá xếp bếp
Thơm hương xinh.
Lá xếp lọ,
Tặng mẹ mình,
Xếp lời hát
Giữa bình minh.
Bé xếp bé
Đang mải chơi,
Tay chân nhỏ
Xếp thành người.
Nụ cười lá,
Bé gom vơi,
Thành cổ tích
Giữa đất trời.
Lá reo hát,
Gió đưa ngang,
Cún đuổi lá
Giữa mênh mang.
Chim về tổ,
Hót rộn ràng,
Bé ngồi ngắm
Trái tim vàng.
ƯỚC MƠ LÊN NƯƠNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Ông mặt trời đã lên cao,
Mẹ cha gùi gánh vượt rào lên nương.
Tiếng ai gọi giữa con đường,
Bạn bè ríu rít tới trường sớm mai.
Bé còn ngồi ở góc ai,
Chơi cùng cái bóng, nghịch hai hòn sành.
Nội lo bếp bếp, canh canh,
Bé ngồi mỏi gối, loanh quanh vườn nhà.
Đầu ngón tay đã loà xoà,
Đất lem mặt mũi, gió tà vuốt qua.
Thấy bạn gọi bé né ra,
Cười mà rụt cổ như là giận chơi.
Lớp hôm nay có chuyện gì
Cô còn kể tiếp tích xưa lạ kỳ
Ai là người hát say mê,
Ngồi bàn cửa sổ có khi nhớ mình
Bé không nói, cũng không rên,
Chỉ ôm ước mộng thật hiền trong tim:
Một chiếc cặp vải màu sim,
Một lời chào bạn dịu mềm đầu hôm.
Chữ "o" tròn tựa nón thơm,
Chữ "a" cong mảnh như ôm mặt trời.
Tranh cô vẽ, sách cô phơi,
Lời cô ấm áp hát rơi giữa chiều.
Chiều về, bóng ngả liêu xiêu,
Gió hun hút thổi qua nhiều rào thưa.
Bé ngồi nơi cũ, bâng khuâng,
Gửi theo mây trắng một lần ước mơ.
Gió ơi, mang hộ câu thơ
Bay theo mẹ hái mộng mơ đầu đồi
Rằng con chỉ ước một thôi:
Được mang cặp sách theo đôi bạn hiền.
Chẳng đòi hỏi chuyện thần tiên,
Chỉ thèm lớp học bình yên mỗi ngày.
Mơ này bé giữ trên tay,
Sáng như hạt nắng, nhẹ bay cuối chiều.
BA ANH EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Bé ngồi nghe Bà kể,
Giọng buồn buồn như ru:
“Trên trời cao tít tắp,
Có ba bạn sống cùng...
Mặt Trời là anh cả,
Sáng sớm đã thức rồi.
Vai mang theo chiếc cuốc,
Ra đồng lúc tinh khôi.
Ánh hồng vừa rọi xuống,
Cỏ non đã vươn mình.
Hoa cười trong tia nắng,
Gió thổi khúc yên bình...
Mặt Trăng là em út,
Thường ngủ đến khuya muộn.
Khi Trời vừa tắt nắng,
Trăng mới khe khẽ lên.
Ánh vàng rơi nhè nhẹ,
Trùm lên mái nhà ai.
Ngôi sao lặng bên cạnh,
Ngủ mơ chuyện ngày mai...
Còn Gà Trống ở lại,
Lo việc nhà tảo tần.
Cơm ngon vừa bắc bếp,
Lửa hồng cũng vừa lên.
Nồi canh ngọt mùi bến,
Gian bếp ấm quanh năm.
Ba anh em sum họp,
Tay nắm chẳng rời nhau...
Sáng làm – chiều nhặt lá,
Tối kể chuyện cùng nghe.
Bình yên như bức vẽ,
Mà thời gian chẳng che...
Thế rồi Trăng giận dỗi,
Một hôm chẳng muốn dậy.
Gà Trống buồn đến hỏi:
“Trăng ơi, sao nằm đây”
Trăng không thèm trả lời,
Chỉ hất tay, quay mặt...
Gà Trống lạc qua mây,
Rơi xuống trần đất chật.
Từ đó chẳng gặp nhau,
Người lên kẻ ở lại.
Trời rạng mỗi sớm mai,
Trăng buồn về lối vắng.
Còn Gà Trống ngẩn ngơ,
Gọi trong sương mỗi sáng:
“Ó o o… anh ơi nhé!”
“Ó o o… em ơi mà”
Tiếng vang qua mái lá,
Len vào giữa nắng ngô.
Tiếng của lòng xa vắng,
Tiếng của một thời thơ...
Gửi bình luận của bạn