THƠ TÌNH HOÀNG THANH

THƠ TÌNH HOÀNG THANH

Ngày đăng: 18-07-2025

28 lượt xem

TẬP THƠ

HOÀNG THANH



 

Tiểu sử tác giả

Hoàng Thanh là một cây bút thơ trữ tình đương đại, với phong cách dung hòa giữa âm hưởng dân ca và tinh thần thơ mới. Thơ của anh gợi nhớ miền quê, tình yêu, ký ức và vẻ đẹp bình dị của con người Việt Nam. Tập thơ này tuyển chọn những sáng tác đặc sắc nhất trong hành trình thi ca của tác giả, mỗi bài đều mang dấu ấn sâu sắc về cảm xúc và nhịp điệu truyền thống, được biên tập lại công phu để phù hợp xuất bản.

 

 

Mục lục

 

 

 

 

Tác giả: Hoàng Thanh

  1. Mùa nhớ

Mình Bên Nhau một đời

Thời gian trôi nhanh hơn cả bước chân ta

trên con đường làng chiều gió lộng.

Chúng mình đã đi cùng nhau

qua bao mùa nắng cháy, mưa giông,

qua những tháng ngày yên bình

và cả những đêm dài không ngủ.

Giờ tóc đã bạc, mắt đã mờ,

nhưng tay vẫn nắm tay như buổi đầu gặp gỡ.

Anh còn nhớ không.

Chiều thứ bảy trước cổng đình,

em đứng đó dõi theo bóng anh về từ doanh trại.

Tấm áo bạc màu mà nụ cười em thì rực rỡ như nắng đầu hè.

Mình từng có những đêm trăng in bóng mặt hồ,

gió đùa nghịch mái tóc dài và tiếng cười vang bên hàng liễu.

Không cần gì nhiều chỉ có nhau là đủ.

Có những ngày hè nóng rát, lưng ướt đẫm mồ hôi

giữa đồng lúa chín.

Ta cùng cấy, cùng gặt những giọt mồ hôi rơi xuống đất

lại nở thành mùa no ấm.

Ký ức như cánh đồng rộng lớn năm mùa thu hoạch rộn ràng,

tiếng cười con trẻ vang lên như bài ca hạnh phúc.

Chúng ta đã có một mái nhà đầy nắng,

những đứa con ngoan lớn lên bằng tình yêu

và ước mơ giản dị của ba mẹ.

Bây giờ, ta không còn trẻ, nhưng lòng thì chưa từng cũ.

Vẫn mong từng sáng mai tỉnh dậy,

được thấy nhau còn ngồi bên ấm trà,

nói những điều quen thuộc dù đã lặp đi lặp lại.

Chỉ mong còn đủ khỏe để cùng nhau

bế cháu, nấu cơm, và kể lại chuyện xưa

cho lũ nhỏ cười vang cả chiều hè.

Cảm ơn đời, đã cho mình một tình yêu dài hơn cả tháng năm,

dẫu giản đơn nhưng sâu như gốc rễ.

 

 

  1. Lối Hạ Một Mình

Mưa rơi nhẹ giữa trời buồn

Lá run kẽ gió lạc luồn nhớ thương

Người từng ngồi cạnh bình thường

Giờ xa như thể mù sương cuối chiều

Vậy mà chỉ vậy như là đã yêu…

 

Cứ mỗi lần hạ về bên khung cửa,

tiếng mưa lại rơi qua kẽ lá buồn, và rất nhẹ.

Như ai đó đang thở dài trong ký ức.

Anh lại nhớ người đã từng nắm tay anh qua những mùa ve gọi,

người đã từng ngồi bên,

đọc thơ anh bằng ánh mắt không lời.

Tưởng rằng, xa rồi sẽ quên.

Tưởng rằng, một bóng hình đã hóa gió trôi đi.

Nhưng mỗi độ phượng nở đỏ bên đường,

là tim anh lại rướm đỏ một nỗi buồn.

Chúng mình từng yêu nhiều đến mức tưởng không gì chia cách.

Vậy mà lại lỡ nhau.

Có duyên, mà không nợ câu nói ấy nghe sao cay đến tận cùng.

Ve cứ hát cho một mùa không còn ai đợi nữa.

Nắng cứ đổ lên lối xưa, nơi không còn dấu chân em.

Dù dang dở, anh vẫn tin đó là tình đẹp nhất.

Một mối tình không kịp thành đôi, nhưng đủ sâu để mang theo đến tận cuối đời.

Duyên không thành, đò không kịp về bến.

Nên bây giờ, chỉ còn anh với lối hạ,

và một trái tim không thể gọi tên người.

Nếu em còn đâu đó, xin hãy giữ giùm anh

một lời chưa kịp nói, một giấc mơ chưa kịp chạm.

Hôm nay hạ lại về.

Anh bước một mình, giữa tiếng ve rơi,

và những thương yêu chưa kịp nở thành lời.

 

  1. Cơn mưa và nỗi nhớ em

 

Trời đang nắng, bỗng mưa về,

Như ai bật khóc giữa bề yên vui.

Gió lùa nghiêng ngả hàng chồi,

Cây run giữa gió, lá rơi ngập chiều.

Lá vàng rụng sát bờ ao,

Con cò bay mãi chẳng cao hơn trời.

Giống như em một bóng người,

Bỏ tay anh lại giữa đời mưa giăng.

Mưa rơi gõ mái rì rầm,

Nghe như tiếng nhịp tim thầm hoang mang.

Cái ô em đã cầm sang,

Một bên rách gió, nửa còn hương quen.

Ước gì cơn mộng quay về,

Như em đột ngột tràn về trong anh.

Ướt vai áo cũ mong manh,

Xối tan hoài niệm chòng chành năm xưa.

Nước tuôn trôi hết buổi trưa,

Đường lênh loang nước, ao vừa ngập thêm.

Cá tung bọt sóng đêm đêm,

Chỉ anh mắc kẹt giữa thềm nhớ em.

Bao mùa mưa đã qua tim,

Nhưng cơn này lạ thấy em giữa trời.

Như từng giọt nhỏ rơi rơi,

Cũng mang dáng cũ một thời bước quen.

Trời dần tối, lối mờ tênh,

Không trăng, không gió, chẳng đèn, chẳng sao.

Điện thì cũng tắt từ lâu,

Sáng lên ánh chớp nhập nhòe xe qua.

Không còn tín hiệu em à,

Như tan vào giấc mộng nào ban xưa.

Cơn gió lạ cứ đò đưa,

Mang hương tóc cũ, người xưa một thời.

Điện thoại tắt, chẳng gọi mời,

Tìm em đâu giữa đất trời chênh chao?

Nói sao hết nỗi nghẹn ngào,

Rằng anh yêu quá khát khao một người.

Nhớ em chẳng thể thành lời,

Chẳng mang theo sóng, chẳng vời theo ai.

Chỉ còn mưa rớt mi dài,

Lặng nghe từng giọt trôi hoài nhớ em.

Ngoài kia nước vẫn dâng thêm,

Mưa chưa dứt hẳn, bóng đêm chưa tàn.

Lòng anh cũng ngập mênh mang,

Khát em như sóng vỡ tràn vô biên...

 

 

  1. Cơn mưa bất chợt và nỗi nhớ

 

Trời đang nắng bỗng nhiên mưa đổ

như ai đó bật khóc giữa bình yên.

Gió ào đến, không hẹn,

làm hàng cây chao nghiêng như muốn gục.

Lá rơi.

Có chiếc nằm lại bên vũng nước,

có chiếc bay cao không biết sẽ về đâu…

Mưa gõ đều lên mái tôn,

tiếng động như tim gõ nhịp hoang hoải.

Nước tuôn trào,

cuốn trôi những yên ổn nhỏ nhoi của buổi chiều.

Đường phố ngập,

ao cũng đầy,

cá lội tung tăng,

chỉ mình anh mắc kẹt trong những nhớ mong.

Trời dần tối.

Không trăng, không sao,

chỉ một màu đen trùm lên mọi ngả.

Điện mất.

Phố loang loáng ánh đèn xe chớp nhá.

Không có tín hiệu,

em biến mất khỏi thế giới này

như một bóng hình chỉ còn trong giấc ngủ cũ.

Điện thoại cạn pin.

Làm sao gọi được cho em?

Làm sao tìm em trong biển nước và mưa gió chênh vênh này?

Anh nhớ em một nỗi nhớ không thể gọi tên,

không thể gửi đi qua sóng.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi mãi…

và nước thì dâng cao như lòng anh chìm dần trong những cơn khát em

không có điểm dừng.

 

 

 

  1. Tháng Sáu

 

Tháng Sáu về,

mây đỏ lặng lẽ trải ngang trời,

gió rì rào như ai đó vừa bước nhẹ qua cuối chiều.

Lối cũ rộng ra

khi ký ức bắt đầu tìm về

từ một giấc mộng còn nguyên hơi ấm.

Phượng rơi,

những cánh rực rỡ

chạm vào đồi cỏ xanh

như vết son sót lại trên môi một lời chưa nói hết.

Cành nghiêng,

không phải vì gió,

mà vì nỗi nhớ nặng trĩu từ phía bình yên.

Người đã đi

con đường vẫn còn đó

mênh mông

như khoảng trống nơi ai từng đứng chờ

bên thềm hoa rụng.

Tháng Sáu,

Ước hẹn xưa lạc lối mù

Giữa đôi triền núi âm u bóng mờ

Không ai trách gió thẫn thờ

Chỉ khẽ hát lại một giờ yêu nhau

Tình ca ấy giờ nơi đâu.

 

  1. Nhớ quê

 

Đi đâu cũng nhớ quê nhà.

Nhớ nồi rau luộc chấm cà dầm tương,

nhớ rặng tre đong đưa đầu xóm,

nhớ mùi cau trắng

vấn vương cả đêm hè yên ả.

Nhớ con đường đất

sáng trưa đi học về lấm lem bùn đất,

nhớ đêm ngồi thổi sáo tre

nghe ve ngân nga khắp làng,

tiếng cười con nít vang rền

mặc kệ gà gáy sáng bên hè.

Nhớ đêm thu

gió mát trăng treo đầu ngõ,

mây lững lờ lướt qua mái rạ,

tiếng mõ chùa xa xăm vang vọng

lẫn tiếng bà ru cháu

ầm à ầm ừ giữa buổi khuya.

Nhớ tiếng ếch ngoài đồng,

tiếng cuốc gọi bầy nghe nao lòng đến lạ.

Chị Hằng nghiêng bóng qua vòm cau

như còn rủ rê những mùa Trung thu chưa kịp lớn.

Nhớ con chim vạc chập chờn tìm tổ,

tiếng mưa ngâu rơi trên xóm vắng,

đất nhão nhèm,

người xắn quần lội lầy.

Chỉ mong bữa cơm nóng

có nồi khoai lang luộc thơm lừng gian bếp nhỏ.

Tuổi thơ là ổ rơm

là tiếng mẹ

là mùi lúa thơm tràn qua kẽ tay

mỗi mùa gặt.

Là trái mít ngọt,

là quả khế chua

là căn nhà rách tứ bề gió lùa,

mà đêm nào cũng ấm.

Là trăng rằm treo trên ngọn chuối

là ánh trăng nằm dưới đáy ao

lung linh như ký ức còn vẹn nguyên đâu đó.

Đêm về gió vẫn thì thào kể chuyện

tiếng ếch, tiếng nhái râm ran sau vườn

như đang gọi về một miền xưa cũ.

Những làng trên, xóm dưới,

những lối mòn trâu đi,

đều in dấu chân ta

một thời tinh khôi đã xa…

Cuộc đời

vui buồn dằng dặc trăm phương

quăng ta ra muôn ngả,

nhưng không có nơi nào

làm ta bật khóc khi nhớ

như quê.

Giữa dòng người

chiều buông hoàng hôn

ta chợt đứng lặng,

khi ký ức ùa về

lặng lẽ…

và ấm áp.

 

  1. Chị tôi

 

Chị tôi ngấn lệ sang ngang

vào một buổi chiều

mùa hoa cải nở vàng bến sông.

Chiếc khăn voan trắng

che đi ánh mắt đỏ hoe

mẹ nắm tay, chẳng nói gì nhiều

chỉ buông một câu:

“Gấm lụa không đổi được bình yên đâu con.”

Từ đó, chị đi

phương Nam mờ xa, hun hút

và những cánh thư

cũng thôi bay về qua lối nhỏ có hàng chuối xiêu xiêu.

Bến sông

bèo nở kín mặt ao

tiếng gió trở mình

mỗi lần mẹ nhắc tên chị

lại có ai đó cúi đầu

chẳng nói.

Những mùa sắn khoai vẫn vậy

lửa bếp nghèo còn ấm

nhưng dáng mẹ

ngày càng gầy

như cánh đò nhỏ

không còn ai chèo mỗi khi nước lớn.

Chị ơi,

ngày đi

chị có ngoái nhìn triền đê xưa

nơi có một thời

chị từng chạy chân trần đuổi bướm?

Có nhớ vạt cải ngồng sau vườn

bị gió lùa nghiêng nghiêng mỗi chiều cuối năm?

Giờ, tóc mẹ đã bạc,

lưng mẹ đã còng

có đêm nằm mơ,

mẹ gọi tên chị giữa cơn mê nhòa lệ:

“Con có về không bến sông còn chờ đó”

Tôi nhìn chiều rơi

khói lam lảng vãng,

bóng mẹ chênh vênh bên hàng giậu xám màu.

Chị đi

mang theo một phần tuổi thơ tôi

mang theo những nụ cười xưa

mang theo cả mùi mồ hôi của mẹ

trên vai áo nâu bạc màu tháng năm.

Đất lạ liệu có ấm bằng quê hương.

 

  1. Phố Vắng Em

Anh ngồi lặng nhìn giọt mưa rơi bên hiên.

Cơn gió nhẹ kéo theo miền ký ức cũ.

Có một thời, chúng mình yêu nhau như chưa từng biết đến chia ly.

Em bên anh, mắt cười trong gió, vai kề vai qua từng góc phố quen.

Những lời hứa, những ngón tay đan chặt vào nhau

đã từng là mãi mãi.

Anh tin, như Phượng đỏ cứ đến mùa là cháy rực,

như ngọn lửa tình mình không bao giờ tắt.

Nhưng hôm nay, chỉ còn một mình anh

ngồi nghe lòng se lại giữa mưa chiều.

Phượng đã rơi lặng thầm nơi góc phố em từng đứng đợi.

Sân trường xưa cũng không còn vang tiếng cười đôi lứa.

Chỉ có anh mỗi ngày đều tìm một chút gì quen thuộc,

dẫu biết rằng em đã đi xa quá rồi.

Tay không còn tay, phố đông không còn hình bóng,

giấc mơ chung giờ hoá tro tàn trong gió.

Bình minh thức dậy, ánh sáng rọi vào lòng trống rỗng.

Anh vẫn gọi tên em như gọi một mùa cũ chưa từng quay lại…

 

  1. Trở Gió Bên Sông

 

Trăng vẫn lặng

in một vệt dài dưới đáy sông

gió mơn man mặt nước

em ngồi đó một mình

tay chống cằm, mắt xa xăm

như thể đợi điều gì chưa tới.

Em vẫn còn trẻ

mắt chưa vương nếp nhăn

tim còn đầy những giấc mơ màu nắng

nhưng người em đợi

đã đi về phía không quay lại.

Sông một bên lở

một bên bồi

cuộc đời cũng thế chỗ đầy, chỗ trống

em xuôi theo bèo trôi lặng lẽ.

Có ai biết em đợi ai.

có ai hay em đang gói cả thanh xuân vào một lời hứa

đã quên.

Mười hai bến nước em ngồi bên nào.

nước vẫn chảy, lá cuối mùa cũng đã bay xa

chỉ em còn sót lại trong buổi chiều rã rời màu khói.

Tình yêu đôi khi là vết cứa

ẩn dưới đáy tim sâu

bóng chim tăm cá biết đâu mà gọi.

Thôi đừng ngồi mãi thế

em ơi gió đã trở mùa

mắt em buồn quá.

Về đi đừng phân vân nữa

trái tim em xứng đáng được yêu thêm lần nữa

bằng tất cả dịu dàng mà một người tử tế

sẽ đem về.

 

  1. Đón Em

 

Mong đón em giữa mộng xanh,

Chiều Hạ nghiêng nhẹ, gió lành đậu vai.

Hình xưa còn đó đâu ai,

Heo may vương vấn tháng ngày chưa phai.

Lòng anh khẽ gọi tên ai,

Gót em qua đó mỏng dài dấu yêu.

Sen thơm trôi giữa tịch liêu,

Như em đã đến, như điều đã quen.

Mỗi ngày lặng một ưu phiền,

Lặng nghe niềm nhớ êm đềm chảy qua.

Từng câu thơ thả vào ta,

Như đồng gió thổi như hoa cuối mùa.

Anh mơ tay nắm tay vừa,

Dắt nhau qua hết sớm trưa bão bùng.

Tự răn lòng giữa mê cung,

Từ đây không mộng, cũng đừng hoang vu

Tim anh tưởng đã chai mù,

Bỗng nhiên bừng tỉnh, như thu quay về.

Một ngày gió ghé lối quê,

Ý chí lên tiếng: “Hãy về với nhau.”

Mưa khuya rơi nhè nhẹ mau,

Ký ức trôi chậm như màu sương đêm.

Tựa như em đến bên thềm,

Áo bay chạm gió anh tìm thấy em.

Bình yên khẽ khẽ gọi tên,

Ai về mái nhỏ ai bên bếp hồng.

Mẹ cha mỉm nụ tình nồng,

Bữa cơm dọn sẵn mùi thơm quê nhà.

Chiều nghiêng trên mái hiên già,

Anh nhìn em cười, hồn ta trẻ lại.

Thắp lên đôi mắt thiên thai,

Thanh xuân rực rỡ  ngập đầy ánh trăng.

Bên nhau kể những lỡ làng,

Gối chăn rì rầm, lặng thầm ủi an.

Rót vào nhau mật dịu dàng,

Một lời “Anh yêu”  ngập tràn trời xuân.

Yêu em như thể lần đầu,

Như yêu ngọn cỏ  như cầu vồng qua.

Yêu em chẳng cần lý do,

Vì em là gió, là hoa trong đời.

 

  1. Qua Đò Ngày Ấy

 

Ngày xưa ngăn cách bến đò,

Muốn qua bên ấy phải dò sông sâu.

Con đò cũ, mái chèo đau,

Bờ lau rợp bóng tím màu chân quê.

Nón em nghiêng ngó bên lề,

Tay cầm vành nón, hồn mê nhịp cầu.

Đường xa, gió lộng dãi dầu,

Nên đành gác lại đôi câu thề nguyền.

Thương ai dẫu cách triền miên,

Vẫn chung một dạ  giữ nguyên bóng hình.

Lỡ làng một mối duyên xinh,

Tơ hồng ai buộc lặng thinh đợi chờ.

Em bên ấy vẫn ngẩn ngơ,

Thêu khăn bên cửa, mộng mơ lời thề.

Anh bên này ngóng từng khuya,

Trăng nghiêng soi bóng bờ tre bến làng.

Trách chi câu hát xưa ngang:

“Qua cầu gió giật, ai mang nghĩa tình”

Giếng làng nước vẫn lung linh,

Sao duyên đôi lứa mấy lần chênh vênh.

Mẹ cha thấu nỗi mỏng manh,

Cho đôi trẻ được kết thành chỉ se.

Đêm trăng thắp nén câu thề,

Trầu cau sánh bước, hương quê đượm nồng.

Chúng mình khởi sự vun trồng,

Vườn rau xanh mướt, ruộng đồng vào mùa.

Tay em cấy lúa đong đưa,

Tay anh dựng mái, nắng mưa chẳng sờn.

Nhà ta mở lối đón xuân,

Có trâu, có chó, có đàn chim non.

Có cây mít, khóm chuối tròn,

Có vại cà muối, nồi cơm nghi ngút.

Sông quê vẫn nước trong vắt,

Cá rô, cá trắm quẫy vầng trăng non.

Đất trời mở lối hanh thông,

Đôi ta cùng bước vun trồng ước mong.

Câu thơ gửi gió đèo bồng,

Để mai con cháu nhớ dòng sông xưa.

Yêu thương gói trọn trong mùa,

Từ khi em gọi anh là người thương.

  1. Chợ Làng

 

Ồ đây chợ làng thân thương,

Vang câu rao bán, dậy đường tiếng vui.

Người quê khăn đội chân lùi,

Kẻ tỉnh ghé lại, ngắm chùi một phen.

Sớm mai nắng phủ giăng mềm,

Gió đưa hương bưởi bên thềm vườn xưa.

Rau xanh, hoa thắm đong đưa,

Cải non, muống tím, cà vừa hái xong.

Tôm tươi, cá lượn trong nong,

Gánh tre quẩy nước ròng ròng mát tay.

Mâm đồng, ấm cũ bày đầy,

Chén trà, nồi đất thơ ngây dáng làng.

Bát đĩa men trắng lấp lánh,

Mấy hàng đồ điện chói chang hiện thời.

Người rao kẻ mặc cả lời,

Người len lỏi dạo, tay khơi nỗi niềm.

Bụng đói ghé quán thân quen,

Bánh đúc chan mắm, bánh đa cuốn vừng.

Nem rán thơm khói phập phừng,

Bún riêu, cháo nóng dậy mừng buổi trưa.

Gà, vịt, ngan, ngỗng chen mua,

Chích chòe hót vội giữa mùa thảnh thơi.

Yểng quen líu ríu gọi mời,

Cúi đầu như chào bạn đời ghé qua.

Gà Đông Tảo đứng oai ra,

Chân to, vảy đỏ, dáng đà chững chiu.

Bên kia gà chọi phiêu diêu,

Cựa như lưỡi kiếm, mắt nhiều giận căm.

Mèo nằm phơi nắng lặng thầm,

“Meo meo” gọi bữa, ngoan nằm bên thềm.

Chó nằm gác cửa ngủ êm,

“Gâu gâu” vọng gọi tiếng quen cuối làng.

Chén trà rót cạn mơ màng,

Chén rượu thơm lúa, nồng nàn mát môi.

Bằng hữu khắp bốn phương trời,

Về đây tụ hội, vui nơi quê mình.

Chợ làng – dẫu chỉ một hình,

Mà như ký ức đọng in tháng ngày.

Ra về dạ mãi mê say,

Tưởng như còn thấy chợ bay theo hồn...

 

  1. Tình Xa

 

Xa rồi ngày cũ mộng mơ,

Tình xưa trong trẻo như thơ ngọt ngào.

Thư hồng viết chẳng dám trao,

Gửi theo cánh gió lao xao nỗi lòng.

Đêm về thầm ước môi hồng,

Một lần được chạm mà không dám gần.

Người đi khuất nẻo xa xăm,

Mang theo nửa mảnh âm thầm hồn tôi.

Trăng soi đáy nước lặng trôi,

Bóng ai in mãi rạng ngời nét xưa.

Trời ơi gieo chữ tình thừa,

Để tim vương vấn, đong đưa tháng ngày.

Tình là khúc nhạc đắm say,

Thiên thu còn vọng nào hay đoạn buồn.

Biển đời dù có trùng truông,

Vẫn mong hải đăng giữa sương soi về…

Có người từng nói câu thề,

Tay trong tay bước đường quê dịu dàng.

Gió chiều hong tóc mênh mang,

Bờ tre, khóm trúc ngập tràn yêu thương.

Em cười như nắng đầu sương,

Anh gom tất cả đời thường trao em.

Chợ chiều mưa ướt chân mềm,

Mà nghe ấm áp êm đềm lòng nhau.

Mẹ ngồi vá áo sau nhà,

Chúng mình đốt rạ kể ra chuyện tình.

Trầu cau chưa kịp thành hình,

Thì anh ra trận chiến chinh biệt ngàn...

Thư tay dẫu gửi muôn vàn,

Chỉ mong đôi mắt em mang đợi chờ.

Ngày về tóc đã điểm sương,

Mà tim còn trẻ còn thương thuở nào.

Giờ đây xa bến trăng sao,

Ngồi nghe con sáo gọi nhau giữa đồng.

Tình yêu dù trải bão giông,

Vẫn như lúa chín thơm nồng mùa sau.

Nếu đời là một phép màu,

Anh xin quay lại thuở đầu bên em.

Nắm tay đi hết con tim,

Qua bao nắng gió mãi tìm thấy nhau…

 

  1. Tuổi Ấu Thơ

 

Ai cho trở lại thơ ngây,

Chiều hè năm ấy, chuyến đò qua sông.

Được chơi bi, nhảy dây vòng,

Tắm mưa trần trụi giữa đồng reo vang.

Mùa hạ xưa, nắng nhạt vàng,

Em mười sáu tuổi, dịu dàng bà ba.

Cơn mưa đổ xuống hiên nhà,

Ngực non chúm nở, má hoa thẹn thùng.

Người lớn bảo: “Lớn rồi, đừng

Chạy mưa nghịch ngợm, phơi lưng dãi dầu.”

Từ hôm ấy giận chi đâu,

Em hay cau có, buồn rầu vu vơ.

“Ghét rồi!” em nói hững hờ,

Mà tim run rẩy ai ngờ là yêu…

Tháng sáu nắng đổ liêu xiêu,

Xuyên qua hạt mưa vắt chiều cầu vồng.

Ngưu Lang hẹn Chức Nữ hồng,

Lên trời dạo gió, thong dong chuyện trò.

Bằng lăng tím, rụng bên bờ,

Ve ngân tình khúc gió chờ đợi ai?

Em không đợi mà lòng hoài

Trống không một thoáng, nhớ ai ngẩn ngơ…

Nhớ người ngốc lắm dại khờ,

Nhưng là chàng trai, em chờ suốt xuân.

 

 

  1. Áo Dài

 

Một thời e ấp áo dài,

Mơn man tay khẽ  tháng ngày mộng mơ.

Bến sông nước chảy lơ thơ,

Ta về nhặt lấy duyên xưa lỡ làng.

Hoa xoan tím rụng bên làng,

Gió đưa hương tóc nhẹ nhàng lối quen.

Thềm xưa vọng bước chân mềm,

Ngẩn ngơ ai đứng bên thềm trông ai?

Một thời áo trắng thướt tha,

Tóc ai thả gió chiều tà chênh vênh.

Đôi lần ánh mắt chênh vênh,

Ngại ngùng một thuở, không tên gọi thầm.

Lá thu vàng úa lặng câm,

Tình xưa lối cũ, âm thầm gió đưa.

Đường quê hun hút nắng mưa,

Cỏ non cũng úa, gió thưa ngập lòng.

Một thời áo trắng theo chồng,

Ai hay ai nhớ mấy vòng u mê?

Ta còn giữ lại câu thề,

Trải lòng ra nắng để về chiêm bao.

Tình xưa chao chát như dao,

Mây trôi khúc khích nỗi đau cũng cười.

Dấu chân tuổi nhỏ rong chơi,

Nay e sợ bẩn, ngập trời bùn tanh...

 

  1. Mùa Thu

 

Dịu dàng thu lại về đây,

Lá rơi khe khẽ đong đầy hồn thơ.

Heo may theo gió lửng lờ,

Ráng chiều buông xuống thẫn thờ mắt ai.

Trời thu bảng lảng sương mai,

Phảng phất hương cốm dâng đầy tim non.

Đưa tay nhặt lá vàng son,

Mà như ôm cả nỗi hờn ngày xưa.

Chiều buông tím ngắt chân mưa,

Cánh chim lạc nhạn gọi mùa mênh mang.

Du dương vẳng tiếng ai đàn,

Ngân nga nốt nhớ, bâng khuâng dạ mềm.

Trăng thu ai bẻ vòng thêm,

Để lòng còn mãi tìm bên vòng tay...

Mùa sang, hun hút heo may,

Lại thương, lại nhớ những ngày đã qua.

 

  1. Tháng Sáu Quê Mình

 

Phượng quê anh vẫn thắm hồng,

Sân trường ngày cũ, gió lồng lộng bay.

Câu thơ chưa kịp viết đầy,

Mà hương nắng đã theo mây thả về.

Sóng chiều vẫn hát say mê,

Vỗ vào bờ cát lối quê em từng.

Lời thương giấu giữa tơ mùng,

Gửi trong gió mát rưng rưng bên thềm.

Tháng sáu rồi, em còn xem

Cánh diều năm ấy bay êm giữa đồng?

Còn thương nụ má ửng hồng,

Hôn đầu vụng dại ngại ngùng tóc bay.

Giỏ xe em chở tháng ngày,

Chở bao mộng nhỏ, chở tay anh cầm.

Bằng lăng vẫn tím xa xăm,

Chỗ mình hò hẹn, nay đằm sương giăng.

Anh toan ngỏ, lại ngập ngừng,

Gió quê thổi nhẹ, chùng chùng cuối hôm.

Mắt buồn len giữa hoàng hôn,

Tháng sáu về – nhớ buốt hồn người xa.

Thơ anh viết cứ vơi ra…

Như dòng sông nhỏ trôi qua cánh đồng.

Biết đâu em ở đâu không,

Mà câu lục bát vẫn không tròn lời.

 

  1. Lỡ Thương Rồi

 

Lỡ thương em đến nhọc lòng,

Nói ra chẳng giấu mà không đổi tình.

Tháng năm tìm khắp nhân sinh,

Cớ sao em lại lặng thinh chẳng lời?

Tôi từng nghĩ một chân trời,

Sẽ cùng em bước chung nơi mái nhà.

Khấp khởi mong được gần xa,

Tay trao tay hết thiết tha đợi chờ.

Nào hay đời chẳng như mơ,

Bức tranh đẹp quá nên giờ vỡ tan.

Bao lần gửi quà, nhắn nhan,

Giấc mộng nhỏ bé bỗng tàn nhẫn thay.

Video em múa chiều say,

Dáng lụa mềm tựa hàng cây ven đồng.

Nụ cười đẹp giữa mênh mông,

Như lúa chín vàng mùa bông đầy đồng.

Em đi để lại cõi lòng,

Đêm về nhức nhối nỗi mong khôn cùng.

Biết rằng đời vẫn vô thường,

Mà sao nhói lạnh giữa đường nắng hanh?

Sương đâu mà buốt hồn anh,

Trong hạ nồng vẫn long lanh lệ thầm…

 

 

  1. HƯƠNG CAU MÙA NHỚ

Cau nồng khoe sắc đơm hoa,

Hương bay dìu nhẹ chan hòa hương say.

Tiết thu nhuộm nắng mỗi ngày,

Cau xanh tỏa bóng đong đầy nhớ thương.

Vườn xưa hoa nở vấn vương,

Tình chưa đến ngõ vấn hương cau nồng.

Nhớ nàng, anh nhớ mênh mông,

Một câu nhắn gửi cho lòng vơi xa.

Phượng tàn, hạ cũng đi qua,

Tuyên Thành lặng lẽ bao la đất tình.

Lời thơ kết mối ân tình,

Dỗi hờn đan khúc chênh vênh bến đò.

Chàng chờ nàng, hẹn ngày xưa,

Trăng ai se sợi đợi chờ mộng mơ.

Tình duyên còn lắm dại khờ,

Thương nhau vẫn chỉ thẫn thờ như không.

Chàng ơi, bạc túi chớ mong,

Muốn cưới vợ đẹp phải lòng đủ duyên.

Hạ sang, kỷ niệm êm đềm,

Trăn trở để lại từng đêm nhớ người.

Hương cau vẫn tỏa ngát trời,

Ngọt ngào hương đất cho đời vấn vương.

 

  1. MÀU MẬN CHÍN

Lúc la lúc lỉu trên cành.
Lá mở mắt xanh
gió vờn em qua những nhánh xanh non.

Em gùi mây trắng lên đồi.
Áo cóm phập phồng
mang hương rừng thổi về vùng hồi sinh.

Mùa đi để lại dấu hình.
Đất nâu ủ mộng
cho chồi xanh nhoi dậy giữa yên bình.

Lúc la lúc lỉu trên cành.
Gió màu mận chín
chạm vào môi em ngọt lịm rung rinh...

Bầy ong lạc giữa hoa rừng.
Âm vang thầm thì
như tiếng lòng hát khẽ lúc hoàng hôn.

Em đi qua dốc nắng vàng.
Từng bước uyển chuyển
giẫm lên ký ức sẫm màu tháng Ba.

Gió bỗng níu áo em qua.
Trái mận tròn trịa
rụng nhẹ xuống tay ửng đỏ má người.

Thung lũng mờ trong sương trôi.
Con chim rừng gọi
đánh thức một điều rất đỗi thân quen.

Lúc la lúc lỉu trên cành.
Trái thơm hương nhớ
khiến anh bỗng muốn trở về thật lâu...

 

  1. LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC TUỔI THƠ

Làm sao quên được tuổi thơ
cái thời chân đất đầu trần,
quần em vá chằng,
áo tôi đứt cúc,
mực tím vương đầy ngực áo.

Tôi lên mười,
em mới bảy
mà theo tôi như cái bóng
len lỏi qua từng lối cỏ may,
qua những buổi trưa gió thổi ngược bụi về kín mặt.

Tuổi thơ nghèo,
mà vui đến lạ.
Chúng tôi lớn lên trong lấm láp
từ bụi tre,
từ vũng nước,
từ những trò chơi không tên
và những lần bị mắng
vì tội về muộn,
ướt sũng và cười toe.

Thế rồi em lớn.
Nhanh như một đám mây trắng trôi vội về tỉnh.
Học giỏi, tóc dài, má hồng
và chẳng còn nhớ đứa bạn cùng thôn
từng vá áo cho em sau giờ tan học.

Tết năm nay,
em về.
Áo chẽn, quần bò, tóc duỗi mượt.
Gặp tôi giữa chợ quê đông đúc,
em nheo mắt:
 "Anh chưa lấy vợ à, còn chờ ai sao"

Câu hỏi nhẹ như gió,
mà sao trong tôi có cái gì đó rơi xuống.
Một mảnh pha lê
vỡ tan.

Tối hôm đó,
trăng sáng như ngày xưa,
bờ đê vẫn còn gió hát qua rặng tre,
chỉ khác là
có người ngồi mãi,
gỡ lời thề xưa
bám đầy cỏ may.

Đau chi chịu mãi cho cùng

Một thân người gánh muôn trùng khổ đau

Đạo đâu chỉ ngẫm qua mau

Mà là rèn ý, lọc màu nhân tâm

Ảo mơ gãy gánh giữa tầm

Thức ra mới biết trăm năm một giờ

Buông trôi mấy độ còn mơ

Đến khi tĩnh mộng… ai ngờ chính ta.

Tham sân si cuộn phong ba

Dẫn người qua cõi phù hoa mịt mù

Nắm chi một chốn hư vô

Mà đem đời gửi vào tro bụi tàn.

Có khi mất hết mới ngoan

Có khi tuyệt vọng mới toan quay đầu

Đời như nước chảy qua cầu

Càng ôm giữ, lại càng đau chính mình

Thức tâm chẳng bởi thần linh

Mà do lửa đốt chính mình mới hay

Giác ngộ chẳng ở đâu xa

Ngay trong khổ tận, mới là vượt sinh

Thoát ra khỏi chốn lợi danh

Nghe hồn thanh thoát nhẹ cành mai rơi

Một ngày dứt hết chơi vơi

Lòng yên như suối, đời thời thảnh thơi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  1. ĐẤT NƯỚC TÔI

 

Đất nước tôi tiếng rất quen

Dìu dặt vang giữa đất đèn trời sương

Lời ru mẹ hát bên nương

Thiết tha cánh võng vấn vương tháng ngày

Cánh cò mưa nắng hao gầy

Bay qua mái rạ, bay đầy chiêm bao

Câu hò vọng giữa trăng sao

Gieo duyên lặng lẽ, ngọt ngào tim non

Tiếng ai thương quá không còn

Nép trong dáng mẹ, gối mòn năm xưa

Hồn tôi ướp gió giao mùa

Từ trong tiếng Việt đậm mùi ca dao

Từng thanh điệu, dấu sắc, dấu hào

Là hoa của đất, là sao giữa trời

Hồn thiêng sông núi muôn đời

Gói trong từng chữ rạng ngời Việt Nam

Tiếng quân ca dậy âm vang

Bước chân tiến bước, rộn ràng non sông

Lời thề in dấu chiến công

Giữ hồn đất mẹ giữa dòng thời gian

Tiếng Việt giọng nói chứa chan

Là tâm hồn, bản sắc ngàn đời sau

Là dòng sữa ngọt dạt dào

Mẹ ru con lớn qua bao nhọc nhằn

Nghe trong tiếng nói âm thầm

Có câu "xin lỗi", có lần "thương em"

Có lời tiễn biệt êm đềm

Cũng là tiếng khóc đêm đêm gọi người

Chữ “yêu” đôi lúc chơi vơi

Cũng mang dáng núi, bóng trời Việt Nam

Chữ “đau” khắc nỗi đá vàng

Chữ “nhà” là gốc mơ màng tim ai

Xin đừng đồng hóa – đừng phai

Một âm – một chữ cũng thay vận mệnh

Xin đừng lấy mất ngọn gió

Thổi hồn dân tộc trong từng lời ru

Đất nước tôi tiếng thiên thu

Trầm vang như sóng, hiền như ánh trăng

Ai đi xa cũng bâng khuâng

Bởi thương một tiếng rất gần: Việt Nam.

 

 

 

 

  1. TRONG MẮT EM

 

Anh vẽ gì trong mắt em

Chiều rơi chạng vạng bên thềm gió bay

Khói lam mờ nhẹ ngõ này

Con trâu về sớm, rạ cay mùi đồng

Bến sông lặng sóng mênh mông

Phù sa cuộn đỏ nhuộm hồng giấc mơ

Anh như người khách bơ vơ

Qua miền cổ tích, lạc vô mắt người

Bếp em nhóm lửa chơi vơi

Khói bay nhầm kiếp gọi mời tiền duyên

Muốn nấu món nhớ dịu hiền

Phải chờ dăm bận lửa liền mấy thu

Anh gom nắng cuối mùa thu

Nấu chung với gió, với ru cánh đồng

Nước trong vắt tiếng chim bông

Nêm thêm giọng nói mà không cần đường

Tình quê lóng lánh trong gương

Thấp thoáng vành nón nghiêng sương buổi chiều

Em như một tiếng sáo diều

Vắt ngang trời cũ, lặng nhiều hơn vang

Trầu cay thắm giấc mơ làng

Gói tình một thuở sang hàng cau non

Câu ca mẹ hát đầu thôn

Thành lời thề nhẹ mà còn tới sau

Tình ta gió sớm trăng đầu

Bến sông xưa vẫn một màu thủy chung

Lá tre xào xạc tương phùng

Anh đi mấy kiếp cũng cùng về đây

Thương em tóc xõa chân mây

Đội vành nón trắng, lặng dày gió sương

Mắt nhìn như nước giếng gương

Thấy bao mùa cũ vấn vương chưa tàn

Anh về rước bóng trăng ngàn

Dắt qua mái rạ, hát vang đầu mùa

Dẫu cho khói bếp lưa thưa

Vẫn nghe tình chín giữa trưa đời người...

 

  1. Tuổi thơ  và quê hương

 

Ôi tuổi thơ cỏ may cài

Đan tình trong gió, rắc hoài tội riêng

Ta đi ngược lại bóng nghiêng

Của trưa tháng Sáu, của miền thơ ngây

Phượng hồng đỏ cả trời mây

Gào lên xót xa như ngày chia tay

Bầy ve kêu giữa hàng cây

Gợi bao kỷ niệm chất đầy chiêm bao

Con đường đất đỏ hanh hao

In từng dấu guốc má đào thuở xưa

Trâu về lội suối lưa thưa

Gió chiều hong tóc đẫm mưa đầu mùa

Quê nghèo giếng đá sân chùa

Tiếng chuông chạm gió, đẩy đưa tháng ngày

Tiếng rao bánh đúc đâu đây

Chợ quê khuất bóng trong mây cuối làng

Trẻ con tắm lội mênh mang

Rủ nhau đi mót mùa màng cuối đông

Chắt chiu từng hạt nhớ mong

Gói trong lá chuối gởi lòng mẹ cha

Lúa đồng trổ bông mượt mà

Mùi rơm ngai ngái như là tuổi thơ

Gánh chè gánh nước qua đò

Người thương năm ấy bây giờ về đâu.

Bến sông đã lở mái đầu

Con đò cũng hóa mái rầu thời gian

Cỏ may vẫn đâm nhẹ ngang

Thương hoài một thoáng mênh mang mắt người

Ta qua mấy kiếp nổi trôi

Cũng không quên được nụ cười năm nao

Đồng quê đốt rạ chiều nao

Khói lên vướng bóng trăng vào cuối sân

Có con sáo nhỏ xa dần

Bay về ký ức, bay gần giấc mơ

Mỗi mùa gặt, mỗi bến bờ

Là một đoạn nhớ ta chờ hóa hương

Tạo hóa nợ mảnh tình thương

Cho ta bước giữa quê hương nhiệm màu

Vũ trụ xoay đủ sắc màu

Ta còn mắc nợ một câu ấu thời...

 

 

  1. Em ta xinh đến ngỡ ngàng,

 

Như hoa bưởi nở dịu dàng đầu sân.

Ta như bóng nắng cuối ngàn,

Nửa đời qua đã lỡ làng mùa xuân.

Lênh đênh một chiếc đò trần,

Đưa ai qua những phong trần gió mưa.

Trăng lẻ loi giữa sương thưa,

Giữa đêm vàng úa gió lùa mái hiên.

Một lần tay chạm tay hiền,

Mà nghe như thể mối duyên trở về.

Mưa thôi rắc hạt lê thê,

Ngày như đến sớm bên lề thời gian.

Sáu mươi tóc đã phai tàn,

Tưởng đâu khô héo ngỡ ngàng bỗng xanh.

Lòng người khó tỏ mong manh,

Yêu em như gió đồng lành thổi qua.

Thôn quê mùi khói bếp nhà,

Rơm thơm, cau trổ, gà hoa gọi chiều.

Ai ngờ trái chín tình yêu,

Lại rơi đúng lúc bóng xiêu bên thềm.

Cuộc đời vốn lắm nỗi niềm,

Ta còn lẩn quẩn giữa miền mộng mơ.

Hóa ra giữa chốn mây mờ,

Gặp em là phúc, là thơ cuối đời...

 

  1. Chúng tôi thành dân phố biển Sài Gòn
     

Chúng tôi thành dân phố biển Sài Gòn
vừa là khách,
vừa là máu thịt
bước chân đi
mà không thấy mình lạc lõng.

Bởi quê hương
có thể là nơi ta lớn lên,
cũng có thể là nơi
ta học cách yêu
và được người khác đặt tên.
Một cái tên không nằm trong ánh mắt,
trong tiếng gọi
giữa chốn đông người,
trong ly cà phê sáng
ai đó mời mà không cần lý do.

Chúng tôi dân phố biển sài gòn
gấp gọn ký ức biển vào một ngăn tủ nhỏ
đem theo giọng nói lẫn mùi cá khô
bỏ vào quán cơm bình dân giữa lòng thành phố
nhớ biển thì rút điện thoại, mở bản đồ
rồi nhìn sóng bằng trí nhớ.

Chúng tôi dân phố biển sài gòn
biết ơn những mái hiên
đã che những cơn mưa thất thường
biết ơn những chiếc cầu nối liền
cho chúng tôi gặp người thương
và xây được một mái nhà
từ đôi bàn tay.

Chúng tôi dân phố biển sài gòn
tập quen với tiếng xe khuya
với ánh đèn không bao giờ ngủ
và cả sự cô đơn
lúc chợt nhớ mà chẳng ai hiểu.

Nhưng chính nơi này
đã dạy chúng tôi
cách đứng vững giữa long thành phố
cách mỉm cười
khi ví trống
và cách đưa tay ra
khi người lạ cũng cần giúp đỡ.

Dân phố biển
sống giữa Sài Gòn
với lòng biết ơn
và một trái tim mở cửa.

Chúng tôi không đòi hỏi gì lớn lao,
chỉ mong được làm một phần nhỏ
trong giấc mơ rất lớn của thành phố này
nơi mỗi sớm mai
ta lại thấy mình còn sống
và còn được gọi bằng cái tên dân phố biển Sài Gòn

  1. ĐÊM PHỐ BIỂN SÀI GÒN

Đêm phố biển lao sao vài con sóng
Gió thổi hoài luyênh loang qua tóc nối
Ngọn đèn nhỏ trong quán xưa bối rối
Chiếu lúng liếng vào thoáng mắt hồn em.

Con đường cũ, dấu bước vẫn chưa quên
Tiếng giày trẻ vang qua từng ngõ nhỏ
Một thời yêu vô tư, không điểm tựa
Chỉ trái tim lấp lánh giữa chân thành.

Sóng xõa nhẹ như chém từng nhát lạnh
Gió lững lờ không nói hết tình anh
Em bên quán, chiều rơi son phết
Giấu một đời trong ánh mắt long lanh.

Sài Gòn đêm phố biển nhuộm màu xanh
Lung linh sắc dọc theo từng chân sóng
Những bóng cây nghiêng mình như thể ngóng
Một người quen hay một dáng mơ hồ...

Có hàng cây vương lại dáng hình em
Con phố nhỏ luyênh loang bao kỷ niệm
Gió như hát trong lòng em lặng lẽ
Và hương người lúng liếng chạm hồn tôi.

Em là ai, may mà mây còn nhắc
Trên bờ môi, chạm khẽ cũng thành mưa
Gió biển Sài Gòn vẫn mặn như xưa
Nhưng chẳng đủ làm tim anh lay nữa...

 

  1. TẮM BIỂN CÙNG ANH

Đến nơi rồi,
em đặt nỗi buồn xuống một băng ghế đá cũ
nơi có cát trắng lấm tấm
như những câu hỏi
đã thôi cần lời giải đáp.

Chiều nay,
biển hiền như tiếng anh thì thầm
gió không gấp
và tóc em cứ thế
mềm ra trong một buổi chiều yên.

Ta cùng nhau
đi tắm biển,
nước mặn
nhưng dịu như ký ức
một loại chạm khẽ
không làm đau,
chỉ khiến người ta biết mình đã sống.

Tên Ô Cấp cũ kỹ và mang hơi ngoại quốc
nghe như một lời gọi từ năm tháng
nửa lạ, nửa quen
như em – khi về lại phố
và bắt gặp chính mình
trong ánh mắt anh.

Em từng hỏi:
“Sao nơi này tên vẫn vậy?”
Anh chỉ cười,
rồi nắm tay em
như thể có những điều
không cần thay đổi
vẫn đẹp như chính nó.

Chúng ta ngồi trên cát,
nhìn mặt trời từ từ đi xuống phía xa
không nói nhiều
nhưng khoảng lặng giữa hai người
đủ để biết ai đang ở lại trong tim ai.

Ô Cấp là lạ, quen quen khi về với Sài Gòn
không cần lên hình sống ảo
chỉ cần một bờ vai và một người sẵn lòng
làm bầu trời buổi chiều bớt trống.

Ngày trở lại biển vẫn gọi bằng cái tên cũ
nhưng hôm nay phố biển đổi tên rồi

 

 

  1. PHỐ THÀNH PHƯỜNG

Hôm nay phố hóa ra phường,
Lối ta đi vẫn con đường dọc ngang.
Có em mang đến dịu dàng,
Mọi điều xa lạ vội vàng thành quen.

Tên phường bảng mới dựng lên,
Phố còn ngơ ngác dưới đèn chưa quen.
Ghế ông huyện bỏ không tên,
Mấy ông xã, ấp chạy vào đổi ngôi.

Người thì chỉnh lại chỗ ngồi,
Kẻ theo bẻn lẻn cúi đầu sát bên.
Cười vui họp sớm họp đêm,
Nghe dân bàn tán quanh thềm gió bay.

Cái xe ta đạp hàng ngày,
Qua con hẻm nhỏ chưa thay bảng đường.
Mấy cô bán dạo quanh phường,

Ngồi yên như thể chưa vương chút gì.

Ta ngồi ngây ngẩn triền miên,
Ngắm con phố cũ bỗng đi thành phường.
Mà trong sâu thẳm tâm hồn,
Vẫn nguyên buổi ấy hoàng hôn dịu chiều.

  1. CHỈ MUỐN

Chỉ mong nhìn thấy em cười
Như con chin nhỏ bay ngoài bờ ao
Quê nghèo lặng lẽ sau rào
Lũy tre nghiêng bóng, gió trào qua đê.

Em ngồi, em hát say mê
Lúng la, lúng liếng, tóc thề ngang vai
Giấc mơ thuở ấy còn hoài
Lung linh sương sớm bên ngoài hiên xưa.

Em tôi cô bé ngày xưa
Qua bao dâu bể vẫn chưa nhạt mềm
Vẫn ngồi chải tóc bên thềm
Vẫn nghiêng vành nón dịu êm tháng ngày.

Chỉ mong được hát cùng anh
Khúc tình ca cũ làm xanh da trời
Giọng em không chút lả lơi
Má hồng bừng sáng góc trời tháng Ba.

Tình em như cánh chim xa
Không tên, không tuổi, bay qua cuộc đời
Rồi tôi còn mãi rong chơi
Lênh đênh như bến sông trôi nhánh buồn.

Chiều nghiêng bóng xuống hàng chuông
Tôi ngồi ngược nắng em buông váy mềm
Bàn tay đan lấy dịu êm
Như khơi giấc mộng ẩn bên cuội đời.

Đam mê theo gió à ơi
Hương đồng, tiếng sẻ, giấc trưa gọi về
Dáng em in dưới trời quê
Làng xưa níu bước chẳng hề vơi phai.

Chỉ mong những buổi ngày mai
Biết em hạnh phúc, nhẹ vai với đời
Nơi nào gió mướt chân trời
Có mây trắng phủ, có lời bình yên.

Cầu em vẫn cứ dịu dàng
Tim không vướng vết rạn vàng thu xưa.

 

  1. Tình yêu bên làng

Môi em đỏ thắm chiều mưa,
Như câu hát vọng từ mùa xa xăm.
Cau non rụng lá âm thầm,
Bên cầu gió lặng, trăng nằm thiu thiu.

Trời xanh in bóng liêu xiêu,
Tre nghiêng đổ nắng một chiều nhớ ai?
Em qua nhân buổi ban mai,
Níu hoài tháng cũ, mảnh dài bên hiên...

Tiếng làng vọng lại êm êm,
Câu ru của mẹ, sợi mềm tháng năm.
Nồi kho cha quấy âm thầm,
Tựa như mạch lửa âm âm nghĩa tình.

Chuyện tình bé nhỏ lung linh,
Mỏng manh như khói một hình sương mai.
Một lời em thốt nhẹ vai,
Cũng làm tim khẽ nghiêng hoài tháng yêu.

Ta người si giữa ráng chiều,
Đuổi theo tà áo nhuộm điều lúa bay.
Chiếc đò xưa vẫn còn đây,
Chờ ai lặng lẽ qua ngày bâng khuâng.

Tơ tình vướng giữa triền sông,
Cỏ non mềm quá, ai trông, ai chờ?
Trước thềm gió thổi bơ vơ,
Tóc em thơm mượt trôi về chiêm bao...

Đời người như nón nghiêng chao,
Gió đưa số phận lao xao giữa đời.
Vay – trả, tính toán đầy vơi,
Mà duyên vẫn lỡ giữa trời sân đình.

Ngày xưa rổ rá chung tình,
Mộng đơn sơ đủ thành hình đôi ta.
Chắp tay vá áo chiều tà,
Thương nhau từ thuở chưa là nợ duyên.

Quá khứ mây trắng bay nghiêng,
Bến sông in bóng trăng hiền trôi xa.
Chiều rơi sắc nắng nhạt nhòa,
Cầu vồng vừa tắt – như là giấc mơ...

Em ơi, đừng ngại, đừng ngờ,
Đừng gieo mộng nhỏ vào bờ cô đơn.
Con tim thổn thức giận hờn,
Yêu thương vẫn ngọt như hờn tuổi thơ.

Mái tranh lặng giữa trời mưa,
Tro tàn bếp cũ, gió lùa nhành xưa.
Thoáng em nhoẻn miệng như thưa,
Môi hồng e ấp đón mùa thu sang.

Ai hay đáy nước mênh mang,
Sâu hơn lòng kẻ lang thang giữa chiều.
Sông khô mà đợi đò nhiều,
Người xưa đâu biết bao điều nhói đau...

Hồn ta như đá nằm sâu,
Hồ thu lạnh lẽo nhuốm màu trầm tư.
Sóng xô bạc cả thiên thu,
Vẫn không cuốn nổi lời ru một thời...

Hoàng hôn phủ kín chân trời,
Tóc mây rũ nhẹ bên nôi mùa vàng.
Em như áng khói mơ màng,
Trôi qua đồng chín, lỡ làng tim tôi...

Nhạn kêu trên mái đơn côi,
Ngỡ em còn đứng giữa đồi cau xưa.
Nụ cười vương rạ đong đưa,
Trăng nghiêng chao ánh giữa mùa mộng xanh.

Trăng tròn rồi khuyết mong manh,
Sao rơi cuối bãi, chênh vênh lối mờ.
Đò xưa ai đã thờ ơ,
Một mình ta lại bơ vơ cuối dòng.

Tình yêu nhỏ giọt long đong,
Vỡ đôi bên thềm, chiều không gọi về.
Chỉ còn trong gió ê chề,
Tiếng ai khe khẽ vọng về đã quên...

 

  1. NGƯỜI DƯNG

Có hạt sương nào
đọng trên phiến lá
rơi khẽ xuống mái tóc em
mềm như một tiếng thở dài
giữa ban mai mỏng mảnh.

Em trong chiếc áo lụa nghiêng gió
đôi tà bay ngang
giấc mộng chưa kịp gọi tên
lướt qua ánh mắt
của một người đứng lại.

Tóc em vướng một làn hương
thoảng nhẹ
như cánh gió biết thì thầm
mùi nắng mới
hòa vào hơi thở
của nỗi nhớ vừa kịp lớn lên.

Đôi mắt ấy
huyền và ngơ ngác
giả nai hay vô tình em chẳng rõ,
chỉ biết rằng
nét dịu dàng ấy
khiến lòng ai chợt thổn thức.

Có cơn gió từ đâu
hình như ghen
lướt qua môi
qua má
rồi đùa nghịch cả tà áo
đang mơ màng giữa khoảng trời trong trẻo.

Em cười
nụ cười khiến ánh sáng cũng mềm đi,
khiến người đối diện
muốn tan vào mây trắng
để bay theo.

Có giọt nắng nào
nũng nịu vờn trên tóc
rồi dỗi hờn
khi đôi má em ửng hồng
như cánh đào vừa nở.

Còn anh
gã lãng tử đã quên đường về
đứng lặng giữa lối xưa
chỉ vì
yêu dáng hình đó
yêu tà áo lụa
yêu cả cái nhìn vô tình em để lại.

Có những điều
không thể nói bằng lời
như sóng
lặng lẽ xô tim
rồi vỡ òa thành nỗi nhớ.

Em hình bóng vương mãi
trong tầng sâu ký ức
mỗi lần nhớ
lại ngân nga
như bản tình ca không dứt.

Và anh kẻ gom gió vào lòng
kết em thành đóa hoa vô ngữ
gọi thầm
một cái tên
đã từng lướt qua đời mình
trong một sáng lụa vàng
đang bay.

  1. TÌNH MUỘN

Gặp nhau khi đã muộn màng
Giấc mơ năm cũ thôi ngân nhẹ lời.
Tóc pha bạc gió chơi vơi,
Mộng xưa cũng đã nhạt phai một chiều.

Một thời hạnh phúc đã yêu,
Nay như khúc hát trôi theo dòng ngày.
Chỉ còn lại bóng hình gầy,
Ta cùng chính mình gió lay lặng thầm.

Em từng giữ lửa trong tâm,
Sưởi căn bếp nhỏ âm thầm sớm trưa.
Tiếng con cười vọng như mưa,
Rơi trên thềm nắng, đong đưa tuổi hồng.

Anh từng níu bóng trời trong,
Giữ cành hoa cũ ép lòng trang thơ.
Đời cho nếm trải sầu mơ,
Để khi gặp lại bâng khuâng mắt nhìn.

Gặp nhau sau những lặng thinh,
Ngỡ ngàng thấy hóa lung linh lạ thường.
Trái tim người bỗng vấn vương,
Tay anh chạm nhẹ gió sương em cười.

Dẫu cho lỡ một kiếp người,
Dẫu qua mộng đẹp một thời mộng xanh.
Dẫu con trẻ vẫn loanh quanh,
Định kiến ngoài ngõ rập rình bước chân...

Nhưng này em hỏi xa gần:
Có ai nghèo mất khi cần trái tim?
Biết đâu muộn lại thành duyên,
Một lần yêu nữa dịu hiền, sâu xa.

Chúng mình chẳng tuổi mười hoa,
Chẳng mơ thiên quốc như là ngày xưa.
Chỉ mong bình dị ban trưa,
Bên nhau ngồi ngắm cơn mưa yên lành.

Nếu em đã mỏi qua nhanh
Bao nhiêu nhịp gãy trên vành cầu tre.
Nếu anh từng mỏi chân khê,
Bể dâu vạn nẻo ê chề tháng năm...

Thì thôi tay nắm âm thầm,
Yêu nhau tình muộn cũng nằm trong duyên.
Một đời dù ngắn hay riêng,
Cũng là một kiếp thiêng liêng cuối cùng.

 

  1. TÌNH XƯA

Trong ta ai cũng có phần,
Một thời áo trắng lững lờ sân trưa.
Bâng khuâng theo gió đong đưa,
Tiếng ai khe khẽ bên thưa hàng rào.

Ánh nhìn lúng liếng xôn xao,
Làm tim rộn rã như trào mùa trăng.
Thấy em tà lụa xinh xinh,
Bay qua lối nhỏ, lặng thinh gió lùa.

Ngày xưa tình thắm như mưa,
Chưa mơ nhà gác, chưa thừa bạc kim.
Lời yêu lúng búng im im,
Chỉ là nét bút in chìm trang thơ.

Nắm tay một chút mà ngơ,
Tưởng như sét đánh bên bờ tre xanh.
Hẹn nhau buổi tối loanh quanh,
Nghe trăng rớt xuống long lanh bờ đê.

Tình xưa trong sáng say mê,
Không cần xe xịn, chẳng hề biệt danh.
Yêu là lựa tiếng nói nhanh,
Nói sao cho mát như vành nón quê.

Tình xưa như lúa đồng đê,
Mộc mạc mà vẫn đong đầy mùa yêu.
Chẳng cần mạng ảo tiêu điều,
Chẳng cần so sánh ai nhiều hơn ai.

Tình nay như gió sớm mai,
Lung linh đấy cũng dễ phai cuối ngày.
Vội yêu rồi vội chia tay,
Tựa như đổi chác chốn này chợ kia.

Tiền không tình hóa chia lìa,
Câu thề bốc khói sớm khuya nhạt dần.
Công nghệ bốn chấm xoay vần,
Yêu như điện chớp, chẳng cần nghĩ suy.

Xưa yêu một chữ “thủy chung”,
Giản đơn mà giữ lạnh lùng cũng thương.
Nay yêu tính toán lợi đường,
Trao rồi chẳng biết ai vương nỗi sầu.

Ôi cùng là một chữ “thương”,
Mà nay sao thấy nhiễu nhương tháng ngày?
Tình yêu nào có tội thay
Chỉ là lòng người đổi thay quá nhiều.

 

 

 

  1. YÊU ANH

Yêu anh, chẳng nói thành lời,
Như hoa bưởi nở cuối trời tháng Ba.
Tựa trăng rằm tỏa hiền hòa,
Bến xưa gió lộng, sân nhà thoảng hương.

Cây đa lặng bóng bên đường,
Mắt em lúng liếng tóc hường nhớ thương.
Xóm làng tỏa khói mờ sương,
Mơ màng khung cửa, ngát hương cau nồng.

Tim em lặng lẽ chờ mong,
Sóng lòng rưng rức bên dòng nhớ anh.
Lời yêu không gấm không tranh,
Chỉ mong góp nhặt mỏng manh dịu dàng.

Em trao giấc mộng mênh mang,
Như con đò nhỏ lững lờ sớm mai.
Người thương đừng có thở dài,
Xuân về em đợi ánh mai mắt người.

Giọng anh khẽ thoảng lưng trời,
Ngọt như câu hát ầu ơi mẹ ru.
Lung linh ráng đỏ bên hồ,
Cò bay nhấp nháy, mây trùm mái tranh.

Đêm buông phía rặng tre xanh,
Sân đình rêu phủ, lá đành xôn xao.
Em xin nép dưới ngọt ngào,
Tựa vào hơi thở xuyến xao tháng ngày.

Từ khi anh đến nơi này,
Khói lam chiều cũng bớt dày đơn côi.
Tình ta như khúc sông trôi,
Dẫu mùa đông đến vẫn đôi vững vàng.

Mai sau nắng có úa vàng,
Tình em vẫn thắm, vẫn vàng trăng quê.
Có anh còn những lời thề,
Còn con thuyền nhỏ bến mê đợi chờ.

 

  1. Chiều nay
     

Chiều nay
ra khỏi nhà
không mục đích
chỉ vì thấy lòng mình chật quá
muốn thở chút gió
ngoài kia.

Con hẻm nhỏ vẫn im.
Quán nước đầu đường treo chiếc võng sờn dây.
Vài chiếc lá già nằm nghiêng trên mái tôn cong.
Gió lùa nhẹ.
Bụi rơi
như một tiếng thở dài
từ hôm qua
chưa nói hết.

Anh chợt nghĩ
giá như em nghe chuyện này
em sẽ bật cười
rồi thả một icon giễu
hoặc nhắn vội dòng: “vu vơ”
Nhưng rồi
anh nhớ ra
em đã chặn tin.
Zalo, Messenger, Telegram
đều không còn sáng chấm xanh.

Mọi thứ giờ đây
lặng như cánh cửa khép
không còn tay nắm
và không cả FaceID để mở bằng kỷ niệm.

Làm sao anh biết
nụ cười của em
giờ còn dành cho ai.
Hay đã trao
cho một bàn tay khác
biết dùng filter chụp em dưới nắng
và chỉnh giọng em trên reel 15 giây
bằng trí tuệ nhân tạo.

Gốc nhãn bên ao nơi từng hẹn
vẫn nghiêng
như chờ một ánh mắt
mà không được lưu trong album iCloud.

Anh đứng đó
giữa nắng
giữa gió
giữa một khoảng không
không còn em
và không còn cả dấu định vị
để biết lần cuối em đi qua.

Đã từng mơ
có một ngày
được nắm tay em
bước vào thánh đường
nơi chuông ngân,
nơi gió thoảng hương nến
và đôi mình
sát vai trong vũ điệu dịu dàng.
Nhưng rồi
ta bỏ lỡ
một đêm diễn
rồi hai
rồi cả giấc mơ
cũng hóa vé điện tử không người xác nhận.

Tình yêu
đã từng chín tháng
như thai nghén một điều kỳ diệu
dù chưa một lần chạm thật
dù những lời ru
chỉ vọng qua màn hình sáng xanh
như một chatbot ru em bằng những lời gợi ý ngọt ngào.

Và rồi
em biến mất
như đường truyền lỗi trong buổi livestream.
Không tin nhắn.
Không dấu chân.
Chỉ còn ký ức auto-save trong bộ nhớ đệm.

Anh hiểu ra
vô thường không nằm đâu xa
nó nằm sẵn trong ánh mắt
trong những lời hứa
soạn vội bằng bàn phím điện thoại
và xóa đi chưa kịp gửi.

Nhưng tình anh
vẫn còn đó
vẫn thở
vẫn mềm
vẫn ủ men
như đất ẩm
sau mùa giông.
Không cần mạng.
Không cần pin.
Không cần kết nối.

Chờ một ngày
em buông mưa xuân trở lại
dẫu chỉ là
một giấc mơ rất chậm
giữa lòng người
đã quen sống
bằng tốc độ 5G
nhưng lại quên
cách nắm tay nhau.

  1. MÙA SEN VÀ ANH
     

Ríu ran mạng ảo bao giờ,
Em ra phố hội, như mơ hiện hình.
Yến oanh rộn rã thanh bình,
Anh rằng: “Thôi nhé, ta đành xa em.”

Nghiêng vành nón, mắt êm đềm,
Em cười: “Duyên thắm thì nên giữ gìn.
Lỡ làng duyên, cũng mặc tình,
Trăm năm ai biết chữ tình ra sao”

Sen vừa hé nở hôm nào,
Một bông trắng muốt giữa bao sắc hồng.
Lá xanh chen nước mênh mông,
Búp non đứng lặng mà trông dáng người.

Đồng sen trải bóng chan hòa,
Lòng em vọng nhớ quê nhà xa xăm.
Xa đường làng nhỏ âm thầm,
Dắt nhau lên phố những năm tuổi hồng.

Anh từng cúi nhẹ bên em,
Khẽ hôn mái tóc hàng đêm ven đường.
Sen em mùi nhớ vấn vương
Một lần anh nói, nghìn phương em chờ.

Em nay lội ruộng không ngờ,
Tay nâng từng nụ, như mơ giữa ngày.
Bạn cười, em nhẹ chân quay,
Một vòng nhún nhảy thoáng bay nét tình.

Lúc em cúi chụp bóng hình,
Gương soi mặt nước, dáng xinh lạ thường.
Giật mình thấy bóng thân thương,
Môi anh nửa nụ còn vương cuối chiều.

Người cười em lặng lẽ nhiều,
Nào hay lòng dạ phiêu diêu một người.
Anh ơi, sen đã thắm tươi,
Yêu thì hãy đến đừng vời xa thêm.

Gửi chi hương sắc qua em,
Cả mùa hoa trắng, cả đêm đợi chờ.
Thôi thì giữ lấy mong mơ,
Một mùa sen nở em chờ mình anh.

 

  1. GIẤC MƠ

Anh đưa em ngược về nhà,
Cuối vườn râm mát, chan hòa yên vui.
Không đèn điện rực ngàn nơi,
Chỉ vừa đủ ấm đôi người bên nhau.

Nhà tranh mái rạ đơn sơ,
Chuối già lặng lẽ bên bờ giậu xanh.
Hiên nhà gió lặng mong manh,
Lá bàng rơi nhẹ, nắng hanh bên thềm.

Em ngồi đó dáng êm đềm,
Tóc buông mềm mại, mắt xem bếp hồng.
Lúng liếng ánh ngọc mênh mông,
Long lanh bếp rạ ruộng đồng ban trưa.

Hương rơm thơm nhẹ sớm trưa,
Vương trên hàng cau gió lùa đong đưa.
Chúng mình chẳng viết thành thơ,
Mà thơ tự đến bất ngờ mỗi hôm.

Khói heo may thấm qua hồn,
Canh cua đậm vị cà ngon ngọt bùi.
Em không lý lẽ dạy đời,
Chỉ cười xinh xinh  cho vơi nhọc nhằn.

Dạy anh bằng nét dịu dàng,
Tay em vén nhẹ bẽ bàng màn sương.
Giông mưa, bão giật dọc đường,
Cũng không ai nhắc chẳng vương ngại gì.

Dẫu ngoài kia lắm thị phi,
Về bên em thấy đủ đầy lòng anh.
Anh nào mơ váy hoa xinh,
Chỉ mong em giữ nghĩa tình sớm hôm.

Gấp đời anh những dở, khôn,
Nhàu nhĩ mấy cũng vẫn còn tay em.
Tay em gầy guộc, buốt mềm,
Mà tim long lanh dịu êm thuở nào.

Một người biết sẻ ngọt ngào,
Nhường cơm, nhịn ngủ vì nhau tháng ngày.
Không quen tiệc tán cung mây,
Chỉ quen kho cá, bếp đầy khói thơm.

Ru con bằng khúc hát đờn,
Trăng rằm lặng lẽ rắc hồn vào đêm.
Sớm mai anh rót trà êm,
Em pha nước vối mùi quen đượm lòng.

Ngồi bên nhau chẳng ngại ngùng,
Chẳng cần thề hứa cũng không xa rời.
Giấc mơ không gác lầu ngời,
Chỉ là khói bếp trăng cười trên sân.

Chiều rơi, bát đũa chạm gần,
Cơm rau chấm muối ân cần đượm hương.
Chỉ cần ánh mắt thân thương,
Lung linh xinh đẹp giữa vườn hoa thơm.

Có em hạnh phúc đã gom,
Chẳng mong chi nữa gió thơm cũng về.
Mơ gì lầu ngọc, cung mê,
Khi câu thơ cũ vẫn kề bên nhau...

 

 

  1. Mưa Trên xóm Vắng

Tác giả: Hoàng Thanh

Mưa rơi lóc cóc đầu hiên,
Gió lùa tán chuối, mái xiên ngã buồn.
Giọt nghiêng rơi xuống đầu thôn,
Lăn trên tà áo em còn hong mây.

Lối quen trơn trượt bùn lầy,
Đường quê đỏ ướt, phủ đầy tháng mưa.
Ngoài sân nước đọng lưa thưa,
Gà con đứng ngóng giữa trưa dật dờ.

Ếch kêu dưới gốc bưởi trơ,
Gọi về heo hút, vọng mơ cánh đồng.
Chuồn chuồn vỗ cánh xoay vòng,
Cá con quẫy nước, lượn trong sóng mềm.

Cào cào núp dưới bờ êm,
Dế mèn gõ nhịp, cả đêm trên đồng.
Con ngan vượt sóng qua sông,
Rút lui lặng lẽ, rúc vô gốc nhà.

Mưa sa mướt thảm cỏ già,
Tưới vườn cà tím, đậu ra mé bờ.
Gió len qua bụi chè thơ,
Hoa xoan rụng trắng, bơ vơ cuối chiều.

Em ngồi hong tóc liêu xiêu,
Áo bà ba bạc, phai nhiều chỉ xưa.
Nụ cười thoảng nhẹ như thưa,
Làm tim ai đó bất ngờ treo nghiêng.

Trời cao phủ kín màn chiêm,
Mây trôi như lá lặng im cuối mùa.
Khói lam quẩn mái tranh thưa,
Cơm khoai độn sắn, rau dưa điểm tình.

Mưa qua, gót nhẹ như hình
Diều bay đủ gió lượn quanh cánh đồng.
Ruộng sau loáng nước mênh mông,
Lúa non trổ ngọn, nở lòng tháng ba.

Tôi về nhặt tiếng chuông xa,
Rêu phong in vết mái nhà cũ nghiêng.
Chiều buông khép cánh sân hiền,
Như em khép cửa, như duyên khép lòng...

 

GỌI NGAY -  0903649782 - 028 35146426 

ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN MIỄN PHÍ

CÔNG TY CP TV ĐẦU TƯ VÀ THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG

Địa chỉ: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định, TP.HCM

Email: nguyenthanhmp156@gmail.com 

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha